Thường xuyên đưa con trẻ ra ngoài là cách rất hiệu quả để bố mẹ dạy con, cho phép con được trải nghiệm và khám phá thế giới xung quanh. Nhưng việc làm sao để bảo vệ con an toàn ở nơi công cộng, đông người cũng là điều các bậc phụ huynh lưu tâm.
Cách đây không lâu, mạng xã hội xứ Trung lan truyền những bức hình chụp một người đàn ông đưa con gái nhỏ tầm khoảng độ tuổi mẫu giáo di chuyển trên chuyến tàu điện. Mặc dù việc bố mẹ đưa trẻ sử dụng giao thông công cộng không phải là điều gì xa lạ trong cuộc sống hiện đại ngày nay, tuy nhiên điều khiến tất cả hành khách trên chuyến tàu điện chú ý hai bố con, đó là thứ trên tay họ.
Ảnh minh hoạ
Cũng vì nhìn thấy sự đáng yêu này của bố và nàng công chúa nhỏ, nên một hành khách đã chụp lại và chia sẻ lên mạng. Suốt cả đoạn đường, mặc dù trên tàu còn rất nhiều ghế trống nhưng hai bố con luôn đứng. Thay vì nắm tay đứa trẻ, ông bố đã dùng một chiếc "còng" màu hồng xinh xắn để “trói” tay mình với tay cô con gái nhỏ lại với nhau.
Có lẽ vì mang tâm lý lo lắng, sợ rằng con gái có thể bị lạc giữa đám đông hoặc bị đối tượng xấu tiếp cận, ông bố đã quyết định tìm ra giải pháp thông minh này để bảo vệ con an toàn, phòng ngừa những nguy hiểm xung quanh. Sau khi khoảnh khắc dễ thương của cặp bố con trở nên viral trên mạng, dân tình không ngớt lời khen ngợi. Thậm chí, có người còn hài hước nhận xét rằng lý do đằng sau sự cẩn thận đó có thể là vì con gái anh đáng yêu đến mức khiến ông bố không muốn rời mắt.


Ảnh minh hoạ
Như đã nói ở trên, khi ra ngoài, điều mà nhiều bậc phụ huynh dễ bỏ qua không hẳn là “những kẻ xấu”, mà là những chi tiết rất nhỏ. Mỗi khi chứng kiến những vụ việc tương tự, không ít cha mẹ thường nói: “Tôi sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra với con mình”. Thế nhưng trên thực tế, đôi khi chính những người luôn cho rằng mình “rất cẩn thận” lại là người gặp rắc rối. Không phải vì họ thiếu trách nhiệm, mà vì rủi ro thường ẩn trong những khoảnh khắc tưởng như vô hại.
Việc sử dụng các dụng cụ an toàn cho trẻ không phải là làm quá vấn đề. Nhiều phụ huynh ngại dùng dây dắt trẻ vì cho rằng trông phản cảm hay giống như “trói con lại”. Tuy nhiên, ở những nơi đông người như ga tàu, khu du lịch hay bến xe, chúng có thể phát huy tác dụng rất lớn.
Dây dắt không nhằm hạn chế trẻ, mà giúp người lớn có thêm một “giác quan” để nhận biết. Chỉ cần một lực kéo nhẹ ở cổ tay cũng đủ để báo hiệu rằng con đã rời khỏi vị trí an toàn. So với sự hối hận về sau, cảm giác ngại ngùng ấy thực sự chẳng đáng là bao.
Khoảnh khắc nguy hiểm nhất thường chỉ là vài giây khi đứa trẻ khuất khỏi tầm mắt. Nhiều vụ bắt cóc không diễn ra bằng bạo lực, mà bằng sự dẫn dụ. Một người giả vờ hỏi chuyện để đánh lạc hướng cha mẹ, trong khi người khác nhanh chóng dắt đứa trẻ đi và nói: “Mẹ bảo con đi cùng”.
Đôi khi, cha mẹ chỉ cúi xuống trả lời một tin nhắn, và khi ngẩng lên thì con đã không còn ở đó. Vì vậy, ở nơi công cộng, hãy hạn chế làm nhiều việc cùng lúc và đừng để con rời khỏi tầm mắt quá dễ dàng. Quan trọng hơn cả việc đề phòng kẻ xấu là dạy trẻ biết cách tự bảo vệ mình. Nhiều cha mẹ quen gánh toàn bộ trách nhiệm an toàn cho con, mà quên rằng trẻ cũng cần được trang bị nhận thức cơ bản.
Ngay từ khi còn nhỏ, trẻ đã có thể được dạy từng bước. Hãy nói trước cho con biết đâu là những tình huống không phù hợp, không cần làm mọi thứ trở nên đáng sợ, chỉ cần vài nguyên tắc rõ ràng:
- Tuyệt đối không nhận đồ ăn hay đồ chơi từ người lạ.
- Khi ai đó nói “bố mẹ bảo con đi cùng”, phải xác nhận lại.
- Có quyền từ chối đến những nơi khiến con thấy không an toàn.
- Nói “không” không phải là vô lễ, an toàn luôn quan trọng hơn tất cả.
Nếu chẳng may bị lạc, hãy dạy con ghi nhớ nguyên tắc “ba điều không”:
- Không chạy lung tung.
- Không đi theo người lạ.
- Không trốn tránh.
Hãy dặn con ở yên tại chỗ hoặc tìm người mặc đồng phục, cảnh sát, quầy dịch vụ để nhờ giúp đỡ. Bên cạnh đó, cần giúp trẻ ghi nhớ những thông tin cơ bản như tên mình, tên bố mẹ và số điện thoại. Có thể dạy bằng bài hát, trò chơi hay đồng dao, dù trẻ chỉ nhớ được một phần cũng vẫn tốt hơn là không biết gì. Những thông tin ấy đôi khi chính là chìa khóa để gia đình sớm tìm lại con.
Mỗi vụ việc được phơi bày đều khiến chúng ta phẫn nộ và sợ hãi, nhưng điều quan trọng hơn cả là sự tỉnh táo. Chúng ta không thể kiểm soát mọi rủi ro, nhưng hoàn toàn có thể giảm thiểu nguy hiểm bằng sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Bảo vệ trẻ em không chỉ là lời hứa “tôi sẽ trông con cẩn thận”, mà là một chuỗi hành động cụ thể, tỉ mỉ và được lặp lại nhiều lần. Cảm giác an toàn không đến từ việc giám sát con mọi lúc, mà đến từ việc giúp con biết phải làm gì khi đối mặt với nguy hiểm.