Từ ngày tôi trở thành mẹ, người luôn đồng hành, hỗ trợ tôi chăm 2 đứa con là mẹ chồng. Vì thế, tôi biết ơn bà vô cùng.
Có thể nói, tôi xem mẹ giống như mẹ ruột mình. Bà đã rời quê và lên thành phố chăm con giúp tôi đã được gần 1 năm nay. Tôi và mẹ chồng cũng khá hợp tính nhau, thế nên cả hai hầu như không xảy ra tình huống xích mích gì như nhiều người vẫn thường nói về mối quan hệ mẹ chồng con dâu.
Mãi cho đến 3 ngày trước, một vấn đề xảy ra khiến tôi và mẹ chồng lần đầu tiên lời qua tiếng lại, rồi cuối cùng dẫn đến cái kết không thể ngờ. Khi tôi trở về nhà sau giờ làm, mới bước vào cửa, mẹ chồng đã lôi tôi vào phòng khách và bắt đầu quát mắng.
Ảnh minh hoạ
- Tôi đã bỏ công việc gia đình để lên đây chăm 2 con hộ chị, vậy mà chị không những không trả công, còn lén lút lấy vàng của tôi. Chị có xứng đáng là con dâu tôi không?
Trước lời vu oan bất thình lình của mẹ chồng, tôi vừa khó hiểu vừa lúng túng, ra sức thanh minh:
- Mẹ đang nói gì vậy ạ? Mẹ mất vàng sao hay mẹ cố nhớ lại xem có để quên ở đâu không? Con không hề biết gì cả, và cũng chưa từng thấy nó, làm sao con có thể làm ra được chuyện vô đạo đức như vậy hả mẹ. Mẹ còn chưa hiểu tính con ạ…?
- Không thể nào, nếu không phải chị thì ai nữa, bởi chị vẫn hay dọn dẹp phòng của cả nhà. Nếu tôi mất vàng thì chắc chắn chỉ có chị lấy thôi. Đừng có chối Nếu chị không hài lòng thì hãy nói với tôi, đừng âm thầm lấy của tôi như vậy. Nếu không, tôi sẽ về quê ngay!
Tôi cực kỳ sốc trước những cáo buộc “chắc như đinh đóng cột” của mẹ chồng. Tôi hoàn toàn không lấy của bà, tôi vẫn luôn biết ơn vì mẹ đã chăm sóc con cháu giúp tôi bao lâu. Nhưng dù có thanh minh thế nào, tôi cũng chỉ nhận lại sự tủi thân. Khi chồng tôi về và chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi không kìm được nước mắt mà bật khóc nức nở vì uất ức.
Trong lúc cả nhà đang căng thẳng, rối tung lên thì bỗng nhiên, thằng con trai lớn học lớp 7 từ trong phòng riêng đi ra, mặt cúi xuống rồi nói với giọng run run:
- Bà ơi, không phải mẹ con lấy đâu, mà là con đã lấy tiền của bà đó! Nhưng con chỉ lấy vài lần trước thôi, còn lần này con không biết gì về vàng của bà đã cất ở đâu cả. Bà đừng trách oan mẹ con, con xin lỗi bà!
Tôi không khỏi bàng hoàng trước lời thú tội của con trai, không ngờ con mình lại có thói quen ăn cắp như vậy mà tôi lại không hay biết gì. Sau khi cháu trai nhận hành vi sai trái của mình, mẹ chồng tôi bỗng thay đổi thái độ nhanh chóng, bà tiến vào phòng và lấy ra một chỉ vàng giấu trong tủ.
- Xin lỗi con dâu, mẹ phải làm vậy.

Ảnh minh hoạ
Hoá ra, chính mẹ chồng đã giấu chỉ vàng đó đi nhưng lại đổ tội cho tôi. Bà nói rằng đã biết chuyện cháu trai ăn cắp tiền của bà từ lâu, nhưng trước đó nghĩ rằng số tiền nhỏ thì không sao nên cũng “mắt nhắm mắt mở” bỏ qua. Tuy nhiên, vì bà quá dung túng, nên cháu trai đã lấn tới, ăn cắp nhiều lần hơn.
Biết rằng nếu nói chuyện trực tiếp thì cháu sẽ khó mà nhận lỗi, nên mẹ chồng đã nghĩ ra cách “đổ tội” cho tôi, người mà đứa trẻ yêu quý nhất trong gia đình. Khi biết mẹ bị vu oan, chắc chắn con sẽ thừa nhận hành vi sai trái của mình.
Quả thực, chiêu đánh đòn tâm lý rất thành công của mẹ chồng đã khiến tôi phục sát đất. Tôi không trách bà, ngược lại còn cảm ơn bà rối rít. Vì chính nhờ mẹ chồng, mà tôi mới nhận ra thói hư tật xấu của con trai, kịp thời uốn nắn và giáo dục lại cho cháu trước khi quá muộn…
Tâm sự từ độc giả hoaithuong89…[email protected]
Cũng theo các chuyên gia, trẻ em không có khái niệm “ăn cắp tiền” ở trong đầu, mà nhu cầu lấy tiền của các bé bị tác động bởi các yếu tố bên ngoài. Nói cách khác, khi nhìn thấy thứ mình thích, trẻ sẽ luôn cố gắng hết sức để có cho bằng được. Từ đó, thúc đẩy hành vi lén lấy tiền của cha mẹ và bị hiểu nhầm là “ăn trộm”. Vì vậy, thay vì khiển trách con cái nặng nề, trước tiên cha mẹ nên tìm hiểu lý do trẻ lấy tiền, và vội gán cho con cái mác “kẻ cắp”. Sau đó thì:
1. Nếu con muốn gì thì hãy nói với bố mẹ
Việc con bạn ham thích những thứ hấp dẫn như đồ chơi, đồ ăn, đồ vật,… là điều hết sức bình thường. Và khi con phát hiện ra tiền có thể giúp con có được thứ mình muốn thì bé sẽ không thể cưỡng lại được nhu cầu lấy tiền của cha mẹ. Để tránh tình huống xấu xảy ra, thỉnh thoảng cha mẹ nên trò chuyện cùng con: “Con thích thứ gì thì có thể nói bố mẹ mua cho. Nếu bố mẹ đồng ý, con phải cảm ơn bố mẹ. Nếu bố mẹ không đồng ý thì sẽ nói cho con rõ lý do vì sao, và con có thể tự tiết kiệm tiền tiêu vặt để mua nó”.
Đây là phương pháp để con biết bản thân cần phải làm gì khi muốn có một thứ gì đó. Và cha mẹ cần hiểu rằng, nếu bạn phớt lờ nhu cầu của con, tự nhiên trẻ sẽ dùng mọi cách để đạt được mục đích, và thói quen ăn cắp sẽ hình thành đầu tiên.
2. Làm gương cho con
Muốn con không hình thành thói quen ăn cắp tiền, chính cha mẹ phải là tấm gương sáng để con học theo. Ngoài chuyện tiền bạc nên được cất trong tủ kỹ càng ra, thì trước mặt trẻ, bạn cũng không nên tiêu xài phung phí, thích gì mua nấy. Cũng không nên dùng tiền để dỗ dành hay làm phần thưởng cho con.
Cha mẹ hoàn toàn có thể thưởng cho con một cái ôm thật chặt, một buổi đi chơi dã ngoại, một chuyến đi đến nhà sách,… Làm như thế thì trẻ sẽ hiểu rằng cha mẹ là quan trọng nhất, chứ không phải tiền.