Con trai tự tử sau 33 năm sống dựa vào cha mẹ, người mẹ nghẹn ngào biết sự thật khi dọn dẹp đồ đạc của con

Trong mắt hàng xóm, anh là “thằng con ăn bám”. Trong lời họ hàng, anh là “ví dụ điển hình của kẻ đọc sách quá nhiều rồi thành vô dụng”.

Cánh cửa đã đóng chặt suốt một tuần.

Bên trong, không khí vẫn phảng phất mùi dầu gội con trai bà thường dùng. Trong ngăn kéo sâu nhất của bàn học, một cuốn sổ tiết kiệm nằm im lìm.

Khi lật trang giấy đã ngả vàng và nhìn thấy con số ở dòng cuối cùng, dì Trần khuỵu xuống nền nhà lạnh lẽo.

Con trai bà không những không nợ nần, mà còn để lại hơn 200.000 nhân dân tệ (hơn 700 triệu đồng) tiền tiết kiệm.

“Sao có thể như vậy được? Suốt 33 năm qua, chẳng phải nó sống nhờ vào chúng ta sao…” - Bà run rẩy lật từng hóa đơn giao dịch. Nước mắt làm nhòe đi tất cả.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Sự sụp đổ thầm lặng

Ngày Lý Minh rời đi không khác gì bất kỳ ngày nào khác.

6 giờ sáng, anh lặng lẽ thức dậy nấu bữa sáng cho mẹ. Cháo vừa chín tới, trứng chiên vàng đều – “nhiệm vụ” quen thuộc mà anh đã làm suốt 33 năm.

Ăn xong, anh trở về căn phòng chưa đầy mười mét vuông, khép cửa lại.

Cánh cửa ấy, lần này, là vĩnh viễn.

Trong 33 năm, tương đương 12.045 ngày, Lý Minh hầu như không bước ra khỏi ngôi nhà này. Từ một chàng trai gầy gò, anh trở thành người đàn ông trung niên tóc điểm bạc. Thế giới bên ngoài dần trở nên xa lạ, còn xã hội thì không còn giữ ý nghĩa gì đối với anh.

Trong mắt hàng xóm, anh là “thằng con ăn bám”.

Trong lời họ hàng, anh là “ví dụ điển hình của kẻ đọc sách quá nhiều rồi thành vô dụng”.

Chỉ riêng dì Trần vẫn tin rằng con trai mình chỉ là chưa tìm được công việc phù hợp.

“Mẹ à, thế giới bên ngoài thay đổi rồi. Nó không còn cần những người như con nữa”.

Mỗi lần được hỏi về tương lai, Lý Minh đều trả lời nhẹ nhàng như vậy, rồi lại cúi đầu làm việc nhà hoặc đọc sách.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Mặt nạ của việc “sống dựa vào bố mẹ”

Trong đám tang của Lý Minh, những lời thì thầm của họ hàng như kim châm vào tim dì Trần.

“Giá như ngày đó ép nó ra ngoài đi làm sớm hơn…”

“Một người thông minh thế mà lại cam chịu ở nhà cả đời?”

Dì Trần nhớ về mùa hè năm con trai tốt nghiệp đại học – khi Lý Minh vẫn tràn đầy sức sống tuổi trẻ. Anh từng đi vài hội chợ việc làm, nhưng lần nào cũng bị loại ở vòng cuối.

“Họ nói cần bằng thạc sĩ”

“Họ bảo con thiếu kinh nghiệm”

Những lời giải thích ngày một nhiều, còn những bước chân ra ngoài thì ngày một ít.

Sự thật nằm trong cuốn sổ tiết kiệm

Khi sắp xếp di vật của con trai, dì Trần dần nhận ra một Lý Minh hoàn toàn khác.

Cuốn sổ tiết kiệm cho thấy suốt 15 năm, anh có một nguồn thu nhỏ nhưng ổn định. Ban đầu chỉ vài trăm tệ mỗi tháng, sau tăng lên hai, ba nghìn.

Ở đáy ngăn kéo, bà tìm thấy lời giải đáp: một chồng bản thảo dịch thuật, vài bài viết đã xuất bản dưới bút danh, và một cuốn sổ ghi chép chi tiêu tỉ mỉ.

“Lương hưu của mẹ là 1.500 tệ/tháng, vậy cả nhà phải tiết kiệm 800”

“Thuốc huyết áp của bố không thể ngưng, cần dự phòng 2.000 tệ”

“Tiền điện nước gas trung bình 278 tệ/tháng”

Lý Minh không hề ăn bám. Anh âm thầm xây dựng một mạng lưới an toàn nhỏ cho gia đình – theo cách riêng của mình.

Dì Trần nhớ lại rằng mỗi khi bà ốm, Lý Minh lập tức sẽ chuẩn bị thuốc tốt nhất; nếu bất kỳ thiết bị nào trong nhà bị hỏng, thợ sửa chữa sẽ đến sửa vào ngày hôm sau.

"Tôi có tiền", Lý Minh luôn nói một cách thờ ơ, nhưng mẹ không bao giờ coi trọng điều đó.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tình yêu bị bóp méo

Trong tâm lý học, tình trạng này được gọi là "những người con trưởng thành kiểu mới sống dựa vào cha mẹ" - trái ngược với sự phụ thuộc về kinh tế, đó là một mối quan hệ cộng sinh phức tạp về mặt cảm xúc.

Về mặt bề ngoài, dường như con cái là người phụ thuộc vào cha mẹ để tồn tại; nhưng trên thực tế, cha mẹ cũng vô thức phụ thuộc vào "cảm giác được cần đến" này.

Dì Trần tự hỏi: mỗi lần nghĩ đến việc con trai ra ngoài sống độc lập, vì sao bà lại thấy sợ?

Trong mối quan hệ cộng sinh méo mó này, trẻ em trở thành "con tin về mặt cảm xúc". Những đứa trẻ được giáo dục cao hơn thậm chí còn học được, mà không cần được dạy, cách sử dụng đòn bẩy cảm xúc để khiến cha mẹ chúng tự nguyện đeo xiềng xích.

Tất cả những điều này đều được bao bọc bởi lớp vỏ ngọt ngào của "tình mẫu tử".

Câu chuyện của Lý Minh không phải ngoại lệ.

Giá nhà tăng cao, chi phí sinh hoạt vượt xa thu nhập, cơ hội việc làm hạn chế – tất cả khiến việc “sống dựa vào cha mẹ” trở thành một hệ quả xã hội, không chỉ là lựa chọn cá nhân.

Lá thư cuối cùng Lý Minh để lại được giấu trong cuốn sách anh hay đọc:

“Mẹ ơi,

Con đã dành 33 năm để chứng minh rằng một sự tồn tại thầm lặng cũng có giá trị.

Nếu con ích kỷ, xin mẹ tha thứ. Con đi đây.”

Lúc này, dì Trần mới hiểu: con trai bà chưa từng sống dựa vào bố mẹ. Anh chỉ chọn một cách sống khác – và không được thấu hiểu.

Dì Trần dùng tiền tiết kiệm của Lý Minh để mở một phòng tư vấn nhỏ, giúp các gia đình đang mắc kẹt trong mối quan hệ phụ thuộc tương tự.

Mùa xuân, bà trồng một cây mộc lan trước mộ con.

“Ming Minh à, mẹ đang học cách sống cho chính mình.”

Gió lay cánh hoa như một lời đáp khẽ.

Con gái 33 tuổi tốt nghiệp ĐH cả ngày chỉ ăn ngủ, xem TV, bị đuổi ra khỏi nhà liền đáp 1 câu khiến bố mẹ chết sững
Con gái 33 tuổi tốt nghiệp ĐH cả ngày chỉ ăn ngủ, xem TV, bị đuổi ra khỏi nhà liền đáp 1 câu khiến bố mẹ "chết sững"
Thành Kim cho rằng bản thân ăn bám là phong trào của giới trẻ hiện đại chứ không riêng mình cô.
Bấm xem >>

Dạy con

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/con-trai-tu-tu-sau-33-nam-song-dua-vao-cha-me-nguoi-me-nghen-ngao-biet-su-that-khi-don-dep-do-dac-cua-con-a163115.html