Nghỉ hưu được con rể đón về sống chung để phụng dưỡng, nghe lén cuộc trò chuyện của vợ chồng con gái tôi hoảng sợ

Chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, tôi đã nhìn thấy mặt trái trần trụi nhất của lòng người: từ “người chăm sóc miễn phí”, “máy rút tiền tự động”, cho đến “bao cát trút giận”.

Tôi năm nay 63 tuổi, lương hưu mỗi tháng 4.200 nhân dân tệ, sống một mình trong căn hộ cũ ở khu phố cổ. Những ngày tháng ấy tuy giản dị nhưng yên ổn.

Gia đình con gái tôi từng có cuộc sống khá khẩm, cho đến khi con rể bất ngờ bị sa thải. Không lâu sau đó, anh ta chủ động đề nghị đón tôi về sống chung, nói là để “tiện chăm sóc mẹ lúc tuổi già”.

Tôi đã từng nghĩ: có lẽ cuối cùng mình cũng có thể an hưởng một quãng đời hưu trí yên bình, có con cháu quây quần. Nhưng tôi không bao giờ ngờ rằng, đằng sau lời đề nghị tưởng như đầy hiếu thuận ấy lại là một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, tôi đã nhìn thấy mặt trái trần trụi nhất của lòng người: từ “người chăm sóc miễn phí”, “máy rút tiền tự động”, cho đến “bao cát trút giận”. Những điều đó đến giờ nghĩ lại vẫn khiến tôi rợn người.

Hôm nay tôi viết ra câu chuyện này không phải để than vãn hay kể khổ, mà chỉ mong những người lớn tuổi khác hiểu rằng: ở những năm tháng cuối đời, giữ vững nhà cửa và tiền bạc của chính mình vẫn an tâm hơn là đặt cược vào lòng tốt của người khác.

Trước khi bị sa thải, con rể tôi làm nhân viên bán hàng ở chợ vật liệu xây dựng, thu nhập bấp bênh, chỉ vừa đủ trả tiền vay mua nhà và tiền xe mỗi tháng. Con gái tôi làm thu ngân trong trung tâm thương mại, lương khoảng 3.000 nhân dân tệ, còn cháu trai thì vừa bước vào lớp Một.

Ngày họ đến đón tôi, con rể nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng “chân thành”:

“Mẹ ơi, chúng con lo mẹ sống một mình vất vả. Về đây ở với chúng con, vừa giúp chăm cháu, vừa hưởng tuổi già cho vui”.

Tôi đã tin. Thậm chí còn lặng lẽ mang theo thẻ hưu trí và toàn bộ số tiền tiết kiệm nhiều năm, dự định khi cần sẽ giúp đỡ con cái.

Nhưng ngay ngày đầu tiên, tôi đã được sắp xếp vào phòng ngủ thứ hai - lạnh lẽo, ẩm thấp. Phòng ngủ chính hướng Nam, sáng sủa thì lại để trống, con rể bảo “để chứa đồ”.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Từ ngày thứ hai trở đi, anh ta ngủ đến trưa, cả ngày gục trên ghế sofa lướt điện thoại.

Còn tôi thì nấu nướng, dọn dẹp, đưa đón cháu đi học, làm việc quần quật đến đau lưng mỏi gối, nhưng chưa từng nhận được một lời cảm ơn.

Chưa đầy một tuần sau, con rể bắt đầu than vãn về tiền trả góp nhà, tiền học phí của con. Tôi rút 2.000 nhân dân tệ từ tiền hưu trí đưa cho anh ta. Thế nhưng số tiền đó nhanh chóng biến thành những buổi nhậu nhẹt và cờ bạc với bạn bè.

Không lâu sau, anh ta thẳng thừng nói:

“Mẹ ơi, con đang nhắm một cửa hàng nhỏ, chắc chắn sinh lời. Mẹ cho con mượn 20.000 nhân dân tệ nhé?”

Khi tôi chần chừ, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi:

“Mẹ ở đây ăn uống cùng chúng con, mà không chịu giúp con chút tiền này sao?”

Hai tuần sau, tôi bàng hoàng phát hiện chiếc hộp kim loại giấu trong tủ quần áo đã biến mất. Bên trong là 30.000 nhân dân tệ - tiền hưu trí tôi chắt chiu suốt năm năm.

Con rể thản nhiên nói:

“Tiền của bà thì chẳng phải cũng là tiền của chúng tôi sao? Có gì mà làm ầm lên!”

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Đêm đó, tôi nghe thấy con gái mình khóc trong phòng:

“Ngay từ đầu anh đón mẹ về chỉ để bắt mẹ làm người giúp việc, lại còn phải trả tiền cho anh nữa!”

Con rể gào lên:

“Nếu không thì sao? Nếu mẹ không ở đây, ai chu cấp cho cái nhà này mà không cần công?”

Khoảnh khắc khiến tôi tỉnh ngộ hoàn toàn là sinh nhật cháu trai. Tôi chuẩn bị cả bàn ăn đầy đặn, nhưng con rể lại chê bai ngay trước mặt đứa trẻ:

“Mặn thế này thì chắc người bán muối bị đánh chết rồi!”

Cháu trai bắt chước cha, hất bát cơm xuống đất. Khi tôi cúi xuống dọn dẹp, con rể cười khẩy:

“Nhìn cái gì? Nhà này là của tao!”

Ngay giây phút ấy, tôi hiểu ra: nếu còn ở lại, tôi sẽ chỉ tiếp tục bị chà đạp.

Sáng hôm sau, tôi để lại mảnh giấy: “Tôi về nhà mình. Tạm biệt”.

Kéo vali ra khỏi khu chung cư khi trời còn chưa sáng, hàng xóm hỏi tôi đi đâu sớm thế. Tôi cười gượng:

“Về nhà cũ. Không đâu bằng nhà mình”.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ngôi nhà cũ vẫn còn nấm mốc ở các góc tường, nhưng lòng tôi lại nhẹ nhõm lạ thường. Tôi thay ổ khóa mới, mua một chậu cây đặt bên cửa sổ.

Không lâu sau, con gái gọi điện xin lỗi, nói rằng con rể ép cô thuyết phục tôi quay lại.

Tôi dứt khoát nói:

“Anh ta còn tay chân đầy đủ, thất nghiệp nửa năm không chịu tìm việc, chỉ muốn bám vào người già sao? Tôi có thể tự nuôi mình, không cần dựa dẫm vào ai”.

Giờ đây, con rể phải đi giao đồ ăn, thỉnh thoảng lại than vãn cuộc sống vất vả. Còn tôi mỗi ngày đi dạo, chăm cây, lương hưu đủ dùng, tinh thần nhẹ nhõm. Hàng xóm khen tôi trông trẻ ra, nhưng tôi hiểu rõ một điều: người già càng tự hạ thấp mình, càng dễ bị lợi dụng.

Gia đình con gái giờ thỉnh thoảng mới ghé thăm. Con rể không còn nhắc đến chuyện “về hưu chung” nữa, nhưng ánh mắt anh ta vẫn luôn dừng lại rất lâu ở sổ tiết kiệm của tôi.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Có người bảo tôi vô tâm. Nhưng nếu sự hy sinh chỉ đổi lại bị coi thường và lợi dụng, thì thứ gọi là “tình thân” ấy có đáng để níu giữ hay không?

Nếu bạn là người con rể ấy, đối mặt với thất nghiệp và áp lực, bạn sẽ chọn dựa dẫm vào cha mẹ già hay tự đứng lên?

Nếu bạn là người con gái, bạn sẽ bảo vệ mẹ mình, hay lặng lẽ thỏa hiệp với chồng?

Không cần con cái phụng dưỡng, tôi tự bỏ tiền thuê giúp việc chăm sóc, sau 3 tháng mới thấy bất ngờ
Không cần con cái phụng dưỡng, tôi tự bỏ tiền thuê giúp việc chăm sóc, sau 3 tháng mới thấy bất ngờ
Có lần con trai tôi đề nghị đón tôi về sống chung. Nhà nó rộng gần trăm mét vuông. Tôi thử sống cùng ba tháng. Nhưng chỉ ba tháng thôi, tôi đã thấy...
Bấm xem >>

Cha mẹ tuổi xế chiều

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/nghi-huu-duoc-con-re-don-ve-song-chung-de-phung-duong-nghe-len-cuoc-tro-chuyen-cua-vo-chong-con-gai-toi-hoang-so-a165069.html