Về già tôi mới thấm: Nhiều tiền cũng không vào viện dưỡng lão, sống với con cái là cách nghỉ hưu sướng nhất

Không ít người từng trải qua cuộc sống trong viện dưỡng lão cho rằng, nơi phù hợp nhất để an hưởng tuổi già không phải lúc nào cũng là cơ sở chăm sóc chuyên nghiệp, mà thường chỉ gói gọn trong hai lựa chọn.

Khi con người bước vào tuổi xế chiều, sự lão hóa là điều không thể tránh khỏi. Dù điều kiện kinh tế có khá giả đến đâu, thì sức khỏe, khả năng vận động và năng lực tự chăm sóc bản thân cũng dần suy giảm theo thời gian. Đó là quy luật tự nhiên mà không ai có thể cưỡng lại.

Chính vì vậy, câu hỏi khiến nhiều người trăn trở nhất không phải là “kiếm thêm bao nhiêu tiền”, mà là “làm sao để có một tuổi già an yên, được chăm sóc và tôn trọng”.

Nhiều người cao tuổi chọn cách tích cóp thật nhiều tiền khi còn khỏe mạnh. Họ tin rằng, đến lúc không còn đủ sức tự lo cho mình, chỉ cần có tiền là có thể vào viện dưỡng lão, được chăm sóc chu đáo, ăn uống đầy đủ, sống trong môi trường ấm áp mùa đông, mát mẻ mùa hè. Ở góc nhìn bề ngoài, viện dưỡng lão dường như là lựa chọn văn minh và thuận tiện.

Tuy nhiên, thực tế lại không hoàn toàn giống như tưởng tượng. Không ít người từng trải qua cuộc sống trong viện dưỡng lão cho rằng, nơi phù hợp nhất để an hưởng tuổi già không phải lúc nào cũng là cơ sở chăm sóc chuyên nghiệp, mà thường chỉ gói gọn trong hai lựa chọn: sống tại chính ngôi nhà của mình, hoặc sống cùng con cái hiếu thảo.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Thứ nhất, nghỉ hưu và an dưỡng tại chính ngôi nhà quen thuộc của mình.

Dù có đủ khả năng chi trả cho những viện dưỡng lão cao cấp, nhiều người vẫn cảm thấy không đâu thoải mái và tự do bằng chính ngôi nhà của mình. Ở nhà, họ được tự quyết định giờ giấc sinh hoạt, ăn uống theo khẩu vị quen thuộc, sắp xếp không gian theo ý muốn. Đó là nơi chứa đựng ký ức cả đời người, là không gian gắn liền với cảm xúc và sự an toàn tinh thần.

Ngược lại, khi sống trong viện dưỡng lão, người cao tuổi buộc phải tuân thủ quy định chung: giờ ăn, giờ ngủ, giờ sinh hoạt tập thể… Cuộc sống mang tính tập thể khiến họ phần nào mất đi sự chủ động. Tiền có thể mua được dịch vụ chăm sóc, nhưng khó có thể mua được sự ấm áp của tình thân.

Điều người già sợ nhất không phải là thiếu thốn vật chất, mà là cô đơn. Khi sức khỏe suy yếu, họ không còn ra ngoài nhiều, vòng tròn giao tiếp dần thu hẹp lại. Nếu ở nhà, họ còn có thể gặp gỡ con cháu mỗi ngày, nghe tiếng cười nói quen thuộc, cảm nhận được mình vẫn là một phần của gia đình. Sự hiện diện của người thân mang lại cảm giác an tâm mà không dịch vụ nào có thể thay thế.

Đặc biệt, với những người chỉ đủ điều kiện vào các viện dưỡng lão có mức phí thấp, chất lượng cuộc sống càng khó đảm bảo. Không gian chật hẹp, bữa ăn đơn giản, thiếu hoạt động tinh thần… dễ khiến người già cảm thấy mình như bị “giam giữ”, chỉ tồn tại chứ không thực sự sống.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Có trường hợp một cụ ông bán căn nhà sang trọng để chuyển vào viện dưỡng lão cao cấp với mức phí chăm sóc rất cao mỗi tháng. Ông tin rằng với số tiền lớn ấy, mình sẽ nhận được dịch vụ tốt nhất. Thế nhưng, vì không có con cái bên cạnh giám sát và thăm nom thường xuyên, ông không nhận được sự chăm sóc tương xứng. Những ấm ức không biết giãi bày cùng ai, cuối cùng chỉ có thể âm thầm chịu đựng. Câu chuyện ấy là lời nhắc nhở rằng tiền bạc không thể thay thế hoàn toàn sự quan tâm thật lòng.

Điều này không có nghĩa viện dưỡng lão là lựa chọn sai, nhưng nếu người cao tuổi còn đủ điều kiện sống tại nhà, có thể thuê người chăm sóc theo giờ hoặc toàn thời gian khi cần, thì đó vẫn là phương án an toàn và giữ được nhiều quyền tự chủ hơn. Ở môi trường quen thuộc, họ ít bị tổn thương về tinh thần và có cảm giác mình vẫn làm chủ cuộc đời.

Thứ hai, được sống cùng con cái hiếu thảo khi về già.

Từ xa xưa đã có quan niệm “nuôi con để dưỡng già”. Khi còn trẻ, cha mẹ vất vả làm lụng, hy sinh vì tương lai con cái. Đến lúc tuổi cao sức yếu, mong mỏi lớn nhất của họ không phải là tiền bạc, mà là sự chăm sóc và tôn trọng từ chính những đứa con mình đã nuôi dưỡng.

Ai rồi cũng sẽ già đi. Khi bệnh tật ập đến, khi không còn đủ sức tự đi lại, người có thể ở bên cạnh lâu dài nhất thường chính là con cái. Một người già có con hiếu thảo sẽ có chỗ dựa vững vàng hơn rất nhiều. Nếu bị đối xử bất công, con cái có thể lên tiếng bảo vệ; nếu gặp khó khăn, con cái sẵn sàng gánh vác. Sự hiện diện của con cháu mang lại cảm giác an toàn sâu sắc.

Ngược lại, người già không có con hoặc có con bất hiếu sẽ phải đối diện với tuổi già nhiều bất trắc. Dù có tiền, họ vẫn có thể rơi vào tình trạng cô độc. Khi mất khả năng tự chăm sóc, họ trở thành nhóm yếu thế, khó tự bảo vệ mình trước những đối xử thiếu công bằng.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tuy nhiên, để lựa chọn sống cùng con cái thực sự là phương án tốt, điều kiện tiên quyết là con cái phải có lòng hiếu thảo và tinh thần trách nhiệm. Nếu sống chung với con mà thiếu sự tôn trọng, người già không chỉ không được chăm sóc chu đáo mà còn có thể chịu tổn thương tinh thần nghiêm trọng. Vì vậy, chất lượng mối quan hệ gia đình quan trọng hơn việc chỉ đơn thuần ở chung một mái nhà.

Dù chọn sống tại nhà riêng hay cùng con cái, điều cốt lõi vẫn là duy trì khả năng sống độc lập càng lâu càng tốt. Khi còn tự chăm sóc được bản thân, người cao tuổi vẫn có tiếng nói, vẫn giữ được quyền quyết định cuộc sống của mình. Một khi mất hoàn toàn khả năng tự chủ, họ dễ rơi vào trạng thái phụ thuộc và mất tự do.

Vì thế, ngay từ khi bước vào tuổi trung niên, mỗi người nên chú ý rèn luyện sức khỏe, duy trì vận động phù hợp, ăn uống điều độ và nghỉ ngơi hợp lý. Sức khỏe chính là “vốn liếng” quan trọng nhất cho tuổi già. Càng kéo dài được thời gian sống độc lập, tuổi già càng bớt rủi ro và phụ thuộc.

Tóm lại, trong những năm tháng cuối đời, hai lựa chọn an toàn và ít biến động nhất thường là: sống tại chính ngôi nhà của mình, hoặc sống cùng con cái hiếu thảo. Tiền bạc là cần thiết, nhưng không phải yếu tố quyết định tất cả. Điều thực sự giúp người cao tuổi an dưỡng trọn vẹn chính là môi trường quen thuộc, tình thân gia đình và khả năng tự chủ lâu dài.

Nghỉ hưu được con rể đón về sống chung để phụng dưỡng, nghe lén cuộc trò chuyện của vợ chồng con gái tôi hoảng sợ
Nghỉ hưu được con rể đón về sống chung để phụng dưỡng, nghe lén cuộc trò chuyện của vợ chồng con gái tôi hoảng sợ
Chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, tôi đã nhìn thấy mặt trái trần trụi nhất của lòng người: từ “người chăm sóc miễn phí”, “máy rút tiền tự động”, cho đến...
Bấm xem >>

Cha mẹ tuổi xế chiều

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/ve-gia-toi-moi-tham-nhieu-tien-cung-khong-vao-vien-duong-lao-song-voi-con-cai-la-cach-nghi-huu-suong-nhat-a165686.html