Cứ tưởng có tiền là nghỉ hưu an nhàn trong viện dưỡng lão, tôi hối hận khi tới thăm dì, thấy cảnh tượng đáng sợ

Tôi từng nói với nhiều người bạn: Nếu khi nghỉ hưu mình có đủ tiền để tự chăm sóc bản thân, thì tại sao lại phải làm phiền con cái? Nhưng sau một lần đến thăm viện dưỡng lão, suy nghĩ của tôi hoàn toàn thay đổi.

Trong những lúc rảnh rỗi, bạn bè tôi thường trò chuyện về chuyện nghỉ hưu. Hầu hết mọi người đều đã bước vào tuổi trung niên, trong nhà cũng có người lớn tuổi cần chăm sóc, nên họ hiểu rất rõ việc chăm sóc người già vất vả và phức tạp như thế nào.

Nhiều người cho rằng khi về già, tốt nhất là không nên làm phiền con cái. Dù sao nếu có lương hưu và một khoản tiết kiệm, họ có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Vì vậy, vào viện dưỡng lão để sống những năm tháng cuối đời dường như là một lựa chọn hợp lý.

Trước đây, tôi cũng nghĩ như vậy. Tôi từng nói với nhiều người bạn: Nếu khi nghỉ hưu mình có đủ tiền để tự chăm sóc bản thân, thì tại sao lại phải làm phiền con cái?

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Nhưng sau một lần đến thăm viện dưỡng lão, suy nghĩ của tôi hoàn toàn thay đổi. Khi trở về, tôi thở dài và nói: “Đến khi về già, con người ta vẫn nên dựa vào con cái thôi”.

Dì của tôi được đưa vào viện dưỡng lão từ năm ngoái. Vì công việc bận rộn nên tôi không có thời gian đến thăm. Gần đây tôi mới ghé qua thăm dì và trải nghiệm đó khiến tôi vô cùng xúc động.

Viện dưỡng lão này được xem là khá tốt trong khu vực. Chi phí khoảng 2.000 nhân dân tệ mỗi tháng, mỗi phòng có hai đến ba người.

Tôi tìm đến phòng của dì và thấy dì đang ngồi trên giường với ánh mắt vô hồn. Ban đầu dì không nhận ra tôi, nhưng khi tôi gọi một tiếng “Dì”, bà mới nhìn kỹ rồi nhận ra. Ngay lập tức, dì mỉm cười rất vui, đôi mắt cũng sáng lên.

Dì tôi đã hơn 80 tuổi. Bà từng bị đột quỵ và vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Các con của bà đều phải đi làm, không thể chăm sóc thường xuyên nên đành đưa bà vào viện dưỡng lão. Dù phản ứng hơi chậm chạp nhưng bà vẫn có thể tự chăm sóc bản thân, quần áo và giường ngủ cũng khá sạch sẽ.

Trong phòng dì có ba người. Trên chiếc giường đối diện là một bà cụ tóc ngắn, phần chân tóc đã bạc trắng, nhìn qua khó xác định tuổi tác. Vì trong phòng bật sưởi khá nóng nên bà chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, tay chân đều lộ ra ngoài.

Dì tôi thì thầm nói rằng bà cụ này bị liệt nửa người, chỉ có một tay và một chân cử động được, hơn nữa tính khí khá nóng nảy nên thường xuyên chửi mắng.

Đúng lúc dì đang nói, bà cụ bỗng lớn tiếng chửi: “Các người còn trói cả ta lại nữa! Chẳng lẽ nằm thế này cả ngày không khó chịu sao? Các người thử nằm như vậy xem!”.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Dì tôi nói bà đang mắng người chăm sóc.

Nhìn kỹ hơn, tôi mới phát hiện tay và chân còn cử động được của bà cụ đều bị buộc vào thành giường, trong khi tay và chân bị liệt thì thả tự do. Bà chỉ có thể nằm ngửa một tư thế duy nhất.

Nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy rất xót xa. Tôi định giúp bà tháo dây buộc nhưng dì lập tức ngăn lại. Dì nói người chăm sóc sẽ không đồng ý. Nếu tháo ra, thỉnh thoảng bà cụ sẽ giật đồ đạc, ném lung tung, thậm chí còn tự cởi tã làm bẩn khắp nơi. Thỉnh thoảng bà cũng bị lẫn.

Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra và một ông lão bước vào. Hóa ra đó là em trai của bà cụ, đến thăm chị gái mình.

Hai chị em nhìn nhau, mắt đều đỏ hoe. Bà cụ lập tức cầu xin em trai tháo dây buộc giúp mình. Ông lão làm theo, rồi phát hiện tay chân chị gái bị sưng phù. Ông vừa rơi nước mắt vừa nhẹ nhàng xoa bóp cho chị.

Một lúc sau, người chăm sóc bước vào. Thấy dây buộc bị tháo ra, người này tỏ vẻ không vui. Chỉ khi em trai của bà cụ liên tục giải thích và trấn an, người chăm sóc mới miễn cưỡng không buộc lại ngay. Nhưng anh ta vẫn nói với vẻ khó chịu:

“Nếu bà làm bẩn giường thì tự dọn đi. Đừng bắt tôi phải dọn”.

Người em trai chỉ biết gật đầu đồng ý.

Ông vừa xoa bóp chân cho chị vừa lấy ra vài món ăn vặt mang theo. Bà cụ vừa ăn vừa khóc, nói rằng bà nhớ con gái mình.

Người em trai thở dài: “Nhớ cũng chẳng ích gì. Tiểu Đình sẽ không đến đâu”.

Sau đó ông kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về chị gái và cháu gái mình.

Hai vợ chồng già chỉ có một cô con gái duy nhất. Từ nhỏ Tiểu Đình học rất giỏi, sau khi tốt nghiệp trung học đã được nhận vào một trường đại học danh tiếng. Sau khi ra trường, cô sang Đức du học và trở thành niềm tự hào của cả gia đình.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Kế hoạch ban đầu là sau khi học xong, Tiểu Đình sẽ quay về Trung Quốc để cả nhà đoàn tụ. Nhưng trong thời gian ở Đức, cô quen bạn trai, sau đó kết hôn và quyết định ở lại.

Sau khi nghỉ hưu, hai vợ chồng già từng sang Đức sống một thời gian. Tuy nhiên họ không biết tiếng Đức, không giao tiếp được với con rể và cũng không quen với lối sống ở đó, nên cuối cùng đành quay về nước.

Hai ông bà nương tựa vào nhau sống qua ngày. Không lâu sau, chồng bà cụ qua đời, để lại bà sống một mình.

Theo mong muốn của con gái, bà từng được đưa sang Đức sống. Nhưng chưa kịp ổn định thì bà bị đột quỵ, dẫn đến liệt một phần cơ thể. Sau khi trở về nước, con gái đành đưa bà vào viện dưỡng lão vì không thể bỏ việc và cũng phải chăm sóc con nhỏ.

Nghe em trai kể lại câu chuyện, bà cụ khóc nức nở. Bà nói điều khiến bà hối hận nhất trong đời là cho con gái đi du học ở Đức. Giờ đây bà thậm chí còn không thể gặp lại con (vì dịch bệnh nên con gái nhiều năm chưa về).

Người em trai cũng rơi nước mắt.

Đến giờ ăn trưa, ông tự tay đút cơm cho chị gái. Ông cẩn thận múc từng thìa nhỏ, kiên nhẫn chờ chị ăn xong rồi mới tiếp tục. Bà cụ ăn chậm rãi, trên gương mặt thoáng hiện nụ cười hiếm hoi.

Dì tôi nói rằng bình thường người chăm sóc đút cơm rất nhanh. Nếu ăn chậm sẽ bị quát mắng. Một bát cơm thường được cho ăn hết trong chốc lát.

Nguyên nhân là vì một người chăm sóc phải phụ trách 8 người, trong đó có 5 người cần được đút ăn.

Sau khi ăn xong, người em trai lại giúp chị uống nước, thay tã, xoay người và xoa bóp lưng cho chị.

Đến hơn 3 giờ chiều, ông chuẩn bị ra về. Bà cụ nắm chặt tay em trai, nài nỉ ở lại thêm một lúc. Chỉ khi ông hứa vài ngày nữa sẽ quay lại thăm, bà mới chịu buông tay.

Người em trai lau nước mắt, thở dài rồi lặng lẽ rời đi.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Không lâu sau, người chăm sóc quay lại. Với vẻ mặt lạnh lùng, anh ta lại buộc tay chân bà cụ vào giường, mặc cho bà giãy giụa.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi cảm thấy vô cùng buồn lòng. Khi con người già đi, không còn khả năng tự di chuyển, chẳng phải cuộc sống lúc đó chỉ còn lại đau khổ hay sao?

Dì tôi nhìn tất cả nhưng gương mặt không biểu lộ cảm xúc, cũng không tỏ ra sợ hãi. Có lẽ dì đã quen với cảnh tượng như vậy từ lâu.

Tôi bỗng tự hỏi, liệu dì có từng nghĩ đến tương lai của chính mình hay không.

Sau chuyến thăm đó, tôi thay đổi quyết định, nói với người bạn của mình: “Tôi đã quyết định rồi. Khi về già, tôi nhất định không vào viện dưỡng lão. Nếu không thể đi lại, cuộc sống sẽ rất khổ. Tôi thà dựa vào con trai và con dâu dù là khó sống tới đâu”.

Quả thật, cuộc sống vốn đã không dễ dàng. Khi con người già đi, cơ thể yếu dần và mất đi khả năng tự chăm sóc, đó đã là nỗi đau lớn. Nhưng điều đáng buồn hơn cả là không được đối xử tử tế.

Một cuộc sống bị người khác kiểm soát hoàn toàn, bị đối xử lạnh nhạt, đôi khi chẳng khác gì một cái xác biết đi.

Hy vọng rằng tất cả những người con trên thế giới đều có thể đối xử tốt với cha mẹ của mình, cố gắng hết sức để cha mẹ được sống những năm tháng cuối đời trong sự ấm áp và tôn trọng.

Người chăm sóc cháu và người không chăm sóc cháu, cuộc sống khác biệt rõ rệt khi về già, hối hận đã quá muộn
Người chăm sóc cháu và người không chăm sóc cháu, cuộc sống khác biệt rõ rệt khi về già, hối hận đã quá muộn
Việc có chăm sóc cháu hay không thực ra là lựa chọn của mỗi người. Nhưng lựa chọn đó có thể khiến cuộc sống tuổi già của họ trở nên rất khác nhau.
Bấm xem >>

Cha mẹ tuổi xế chiều

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/cu-tuong-co-tien-la-nghi-huu-an-nhan-trong-vien-duong-lao-toi-hoi-han-khi-toi-tham-di-thay-canh-tuong-dang-so-a168087.html