Biến cố đau lòng
Gần 5 năm qua, mỗi sáng, người dân xã Long Điền (An Giang) đã quen với hình ảnh chị Mai Trần Bảo Trân (25 tuổi) bế chồng lên xe lăn, đưa ra sân tắm nắng.
Từ khi chồng gặp tai nạn lao động, ngày nào chị cũng bắt đầu bằng những công việc chăm sóc như vậy. Chồng chị - anh Nguyễn Minh Hiếu (26 tuổi) - phải nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào vợ.
Biến cố xảy ra vào tháng 6/2021, khi chị Trân đang ở nhà chăm con thì nhận tin chồng bị tai nạn lao động, dẫn đến tổn thương tủy sống, gãy 3 đốt sống cổ và phải nhập viện cấp cứu.
Sau khi gặp tai nạn, anh Hiếu chỉ nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vợ
Vì chấn thương nặng, anh Hiếu được chuyển đến Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM) để tiếp tục điều trị. Chị Trân phải gửi con nhỏ cho mẹ chồng, rời quê lên TPHCM chăm nuôi.
Ở quê, con trai nhỏ của chị thường xuyên nhớ bố mẹ, quấy khóc không ngừng. Thương con, thương cháu nội, mẹ chồng chị đưa bé lên TPHCM. Tại đây, bà thuê trọ để vừa chăm cháu nội vừa hỗ trợ con dâu chăm nuôi chồng đau bệnh.
Sau khoảng 2 tháng điều trị, anh Hiếu được xuất viện trong tình trạng cơ thể gần như bất động. Mỗi khi anh cố gắng cử động, ngồi dậy thì toàn thân đều đau đớn đến ngất xỉu.
Chị Trân kể: “Chồng gặp tai nạn, nằm một chỗ, tôi đau lòng lắm. Mỗi khi thấy anh đau đớn, bất lực vì không thể tự vận động, tôi đều rơi nước mắt.
Nhưng tôi không tuyệt vọng hay nghĩ mình bất hạnh. Tôi chỉ nghĩ sẽ bên cạnh, chăm sóc anh cho đến khi anh hồi phục”.
Gần 5 năm qua, chị Trân phải ẵm bồng chồng, hỗ trợ anh tập vật lý trị liệu
Từ đó, cuộc sống của chị Trân gần như gói gọn trong việc chăm sóc chồng. Mỗi sáng, chị giúp chồng vệ sinh cá nhân, cho ăn sáng. Sau đó, chị bế chồng đặt lên xe lăn, đẩy ra sân tắm nắng rồi tiếp tục hỗ trợ anh tập vật lý trị liệu.
Kết thúc quá trình, chị cho chồng ngâm tay chân trong nước thuốc, xoa bóp bằng rượu thuốc để giảm tê bì.
Quả ngọt
Những ngày đầu, việc chăm sóc chồng không hề dễ dàng vì anh luôn mang tâm trạng tuyệt vọng, muốn buông xuôi.
Mỗi khi đau đớn, cảm thấy bất lực, anh nổi giận, đẩy đổ thức ăn. Anh cũng la hét, yêu cầu mọi người bỏ mặc mình. Thậm chí nhiều lần anh tìm cách đuổi vợ đi.
Chị Trân kể: “Năm đầu tiên, anh Hiếu điều trị trong trạng thái tinh thần tuyệt vọng. Anh không tin mình có thể phục hồi, càng không chấp nhận biến cố khiến mình nằm một chỗ.
Hiện anh Hiếu đã có những dấu hiệu phục hồi lạc quan
Anh đau khổ, nghĩ mình trở thành gánh nặng cho vợ con, gia đình rồi dằn vặt bản thân. Những lúc cơ thể đau nhức, anh nổi giận. Tôi đến gần liền bị anh mắng, tìm cách đuổi đi. Anh muốn tôi bỏ mặc cho mình chết.
Anh còn hất đổ thức ăn tôi mang tới, thậm chí nhịn ăn uống. Biết anh đau khổ mới làm vậy nên tôi không buồn.
Tôi nhờ mẹ chồng đến cùng khuyên giải. Sau đó, tôi kiên trì động viên anh. Cuối cùng, anh cũng thấu hiểu, thay đổi cách suy nghĩ của mình”.
Về phần mình, anh Hiếu cho biết, thời gian đầu điều trị, cảm thấy mình khó có khả năng hồi phục như trước nên anh rất tuyệt vọng. Không muốn vợ chịu khổ vì mình, anh từng muốn làm điều dại dột.
Nhưng những lúc anh nổi nóng, chửi mắng, chị Trân lại càng dịu dàng, cận kề động viên. Sáng tối chị ở bên cạnh, đút cho anh ăn mà không hề than vãn. Quan trọng hơn, chị Trân khiến anh Hiếu tin mình luôn được chăm sóc, yêu thương và sẽ bình phục.
Anh có thể tự tập một số bài tập đơn giản và tự ăn
Anh Hiếu chia sẻ: “Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cô ấy cũng không giận, bỏ rơi tôi. Tôi đau, Trân xoa bóp tay, chân. Tôi mất ngủ, Trân cũng thức đêm kề cận…
Thấy vợ yêu thương mình quên cả bản thân, tôi xúc động, quyết không để cô ấy đau lòng thêm. Tôi chủ động hợp tác trong quá trình tập vật lý trị liệu với niềm tin sẽ hồi phục”.
Sau 5 năm, sự kiên trì, tình yêu của chị Trân đã đem đến quả ngọt. Từ chỗ không thể cử động, anh Hiếu đã ngồi vững, cánh tay có thể cử động nhẹ.
Anh cũng có thể tự đi vệ sinh, cầm muỗng ăn cơm, cháo. Quan trọng hơn, tinh thần của anh luôn tươi vui, yêu đời và có niềm tin mình sớm hồi phục.
“Hiện, bệnh tình của chồng tôi có những tiến triển lạc quan. Vì vậy, trong ngày, ngoài việc chăm sóc anh và con nhỏ, tôi còn có thể làm thêm nghề làm móng, gội đầu tạo thu nhập. Tôi rất hạnh phúc khi những cố gắng của mình dần mang lại kết quả”, chị Trân chia sẻ.
Ảnh: NCVV
Gần 20 năm kể từ khi nghe tin chồng lâm bệnh, người phụ nữ quốc tịch Ukraina đã bán hết tài sản từ nhà cửa, xe hơi, nhẫn đính hôn... để về Việt Nam chăm chồng đột quỵ.
Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/moi-sang-be-chong-liet-ra-san-5-nam-sau-vo-tre-o-an-giang-nhan-dieu-ky-dieu-a173486.html