Người lính 30kg trở về từ chiến trường, đi bộ 10km tìm người thương

Mang theo tấm thân gầy gò trở về từ chiến trường, dù cơ thể yếu ớt, ông Khôi vẫn đi bộ 10km để tìm gặp người thương. Tình yêu bắt đầu từ thời chiến của vợ chồng cựu chiến binh U90 khiến nhiều người xúc động.

LỜI TÒA SOẠN

Đi qua chiến tranh, những người lính trở về đời thường nhưng vẫn giữ nguyên kỷ luật, sự bền bỉ và tinh thần kiên cường của bộ đội Cụ Hồ, trở thành điểm tựa vững chắc, tấm gương sáng cho con, cháu trong thời bình.

Tuyến bài Người lính năm xưa trong cuộc sống hôm nay giới thiệu những câu chuyện tình yêu vợ chồng son sắt, nuôi dạy con hiếu thuận, lối sống vui - khỏe - có ích của những người cựu chiến binh đã bước sang tuổi U90, U100.

Chiếc khăn gửi trước ngày ra trận

Trong căn nhà 6 tầng ở phố Thụy Khuê (Hà Nội), vợ chồng ông Bùi Văn Khôi (85 tuổi) và bà Lê Thị Nguyên (77 tuổi) cùng nhau xem lại từng kỷ vật cũ. Mỗi kỷ vật đều gợi nhớ ký ức về thời chiến tranh gian khổ mà đầy ắp nghĩa tình của đôi vợ chồng già.

Những năm tháng ấy, họ gặp nhau. Tình yêu chưa kịp nảy nở đã phải chia xa vì khói lửa đạn bom, nhưng cả hai vẫn một lòng chờ đợi.

W-anh 1.gif Vợ chồng ông Khôi 

Ông Khôi kể, năm 1965, hưởng ứng phong trào “tiếng hát át tiếng bom”, ông bà cùng được cử đi học văn hóa nghệ thuật tại Phú Thọ. Ông học thanh nhạc, còn bà Nguyên học chèo.

Trong một buổi giao lưu, giọng hát hào sảng của ông khiến bà Nguyên ấn tượng, mạnh dạn bước lên tặng hoa.

“Năm ấy tôi mới 16 tuổi, chưa biết yêu là gì, chỉ thấy người này thật đặc biệt”, bà nhớ lại.

Về phía ông Khôi, ông bị thu hút bởi đôi môi của bà. Mỗi lần trò chuyện, ông chỉ lặng nhìn, trong lòng dâng lên những rung động khó tả.

Đầu năm 1967, ông Khôi tình nguyện nhập ngũ, làm lính thông tin tại chiến trường Khe Sanh (Quảng Trị) - nơi được mệnh danh là “túi bom" lúc bấy giờ. 

Trước ngày lên đường, ông tặng bà Nguyên một chiếc khăn bóng bay màu trắng, không lời tỏ tình hay hứa hẹn, chỉ như món quà gửi người mình thầm thương. Bà Nguyên, dù trái tim lay động, cũng kìm nén tình cảm để ông yên tâm ra trận.

Giữa chiến trường bom đạn, trong đêm giao thừa, ông viết thư gửi bà, lần đầu bày tỏ tấm lòng.

Trong thư ông nói: "Chiếc khăn bóng bay màu trắng anh tặng em hôm nào, nếu anh còn sống trở về thì đó là tình cảm của anh với em. Còn nếu anh mãi nằm lại đây thì xem như đó là chiếc khăn tang anh để lại". 

Đọc được những dòng này, bà Nguyên thắt lòng. Kể từ giây phút ấy, bà xem chiếc khăn như tín vật tình yêu của hai người, một lòng chờ đợi ông trở về. 

Gần 3 năm, vì bom đạn ngăn trở, bà không nhận được lá thư nào khác của ông Khôi. Những lá thư bà gửi đi cũng bị thất lạc. Tuy nhiên, bà lại nhận được tin tức của gia đình ông.

"Năm tháng ở chiến trường, tôi không gửi thư được cho bà ấy nên đã viết thư cho gia đình kể về chuyện tình cảm của mình. Tôi nhờ bố mẹ, anh chị em gửi tin cho bà ấy. Nhờ thế, giữa chúng tôi vẫn giữ sợi dây liên lạc", ông Khôi kể.

Cuối năm 1969, sau 3 năm ở chiến trường, ông Khôi trở về trong tình trạng kiệt quệ vì sốt rét, chỉ còn 30kg, tóc rụng gần hết, da vàng như nghệ.

Dù sức yếu, ông vẫn đi bộ 10km đến phố Bạch Mai tìm bà Nguyên. Cùng ngày, bà cũng đạp xe 10km lên Thụy Khuê tìm ông nhưng cả hai lỡ hẹn.

“Nhờ gia đình báo tin, tôi biết ông ấy đã về. Tôi đi tìm, không ngờ ông cũng đi tìm tôi nên lại không gặp được nhau”, bà Nguyên kể.

W-anh 4.gif Vợ chồng ông Khôi thường nghe lại những tiết mục song ca của cả hai qua đài thu thanh 

Một ngày khác, ông Khôi cùng 5 đồng đội cũ tìm đến nhà bà Nguyên và họ đã may mắn gặp lại nhau. Giây phút ấy bà Nguyên vẫn nhớ đến tận bây giờ. 

“Trong phòng khách, ai cũng gầy gò, da vàng, tóc rụng nên tôi không nhận ra ông Khôi. Tôi nghĩ bụng 'mình xuống bếp, ai đi theo thì đó là ông. Không ngờ ông đứng dậy theo thật'. 

Lúc gặp mặt, ông ấy hỏi tôi: 'Giờ anh thế này, em có e ngại không?'. Tôi rơi nước mắt đáp: 'Em không! Chúng ta hãy vững tin, bệnh của anh rồi sẽ chữa khỏi'", bà Nguyên kể lại.

Câu trả lời ấy như một lời khẳng định cho tương lai của hai người. Ông Khôi quý trọng tấm lòng thủy chung, son sắt của người thương, còn bà Nguyên thì hạnh phúc khi người mình chờ đợi gần 3 năm cuối cùng cũng trở về.

Tình nghĩa vợ chồng lúc xế chiều

Cuối năm ấy, dưới sự tác thành của hai bên gia đình, ông Khôi và bà Nguyên tổ chức đám cưới.

Họ cùng nhau sinh con, vun vén tổ ấm, kiên trì vượt qua khó khăn, nghèo khó để nuôi dạy hai con (1 gái, 1 trai) khôn lớn. 

“Không có cuộc hôn nhân nào không có khúc mắc, nhưng suốt mấy chục năm, chúng tôi chưa từng lớn tiếng với nhau. ‘Cơm sôi bớt lửa’ nên gia đình luôn êm ấm. Nghĩ lại những năm tháng chiến tranh xa cách còn vượt qua được, thì khó khăn hiện tại chẳng là gì”, bà Nguyên chia sẻ.

W-anh 5.gif Vợ chồng ông Khôi bình yên bên nhau lúc tuổi già 

Ở tuổi gần 90, ông Khôi có cuộc sống viên mãn khi con cái trưởng thành, ổn định. Quan trọng nhất, người bạn đời vẫn khỏe mạnh, cùng ông tận hưởng những ngày tháng bình yên.

Ông dành cho vợ sự yêu thương, trân trọng và chăm sóc chu đáo, tỉ mỉ như một cách bù đắp cho những năm tháng vất vả đã qua.

“Ông ấy không bao giờ ăn trước tôi. Dù là bát phở hay nắm xôi, ông cũng mời tôi ăn trước. Nếu tôi từ chối, ông sẽ bảo ‘bà phải ăn một miếng thì tôi mới ăn’. Sống với nhau bao năm, ông không quen ăn một mình”, bà Nguyên kể.

Ông Khôi rất thích vợ ăn mặc đẹp. Mỗi khi có dịp, ông lại mua váy tặng và không tiếc lời khen. Ở tuổi 85, ông vẫn tự tay giặt giũ, là (ủi) quần áo cho vợ.

“Ông ấy sống rất tình cảm, đi đâu cũng nắm tay vợ, quan tâm tỉ mỉ như chỉ có hai người với nhau”, bà Nguyên cười chia sẻ.

Ông Khôi cho rằng, vợ chồng đã gắn bó mấy chục năm, cùng vượt qua bao vất vả thì càng phải trân trọng nhau. Ông quan niệm hạnh phúc gia đình phụ thuộc nhiều vào người vợ và tự thấy may mắn khi có người bạn đời biết vun vén, giữ gìn tổ ấm.

Với bà Nguyên, cuộc sống hiện tại có thể xem là viên mãn. “Cuộc đời tôi đã trải qua nhiều vất vả, nhưng cuối cùng cũng nhận được quả ngọt. Tất cả đều xứng đáng”, bà xúc động nói.

Có lẽ, hạnh phúc lớn nhất của ông bà là vẫn được nắm tay nhau, sống những ngày bình yên, giản dị.

Ở tuổi gần bách niên, người cựu chiến binh Lê Bình vẫn cần mẫn đọc báo, tư liệu lịch sử và ghi chép lại thông tin quan trọng. Với các con, cháu trong gia đình, cụ Lê Bình là tấm gương sáng về tình yêu quê hương, đất nước, lòng hiếu thuận với mẹ cha, nghĩa tình vợ chồng đằm thắm cùng lối sống nghiêm túc, giản dị. 

Mời quý độc giả đón đọc bài tiếp theo: Cách dạy con không lời của cựu chiến binh 99 tuổi, từng làm cảnh vệ Phủ Chủ tịch

Cô y tá tìm lại người lính mất 2 chân, viết nên chuyện tình cổ tích suốt 50 năm
Cô y tá tìm lại người lính mất 2 chân, viết nên chuyện tình cổ tích suốt 50 năm
Khi đất nước hòa bình, cô y tá trẻ tìm lại người lính đặc công mất 2 chân, tiếp nối câu chuyện tình yêu bằng đám cưới giản dị và mối tình thủy chung gần nửa thế kỷ.

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/nguoi-linh-30kg-tro-ve-tu-chien-truong-di-bo-10km-tim-nguoi-thuong-a176025.html