Trả lương giúp việc 10 triệu/tháng tôi vẫn phải nấu cơm, giặt giũ, đang tính đuổi việc thì cô ta đưa ra "bùa hộ mệnh"

Cô giúp việc buôn chuyện từ sáng đến trưa, rồi quay hỏi tôi "Đã có cơm ăn chưa?", khiến tôi hạ quyết tâm cho thôi việc.

Gia đình tôi không khá giả gì, nhưng cũng đủ điều kiện để thuê giúp việc. Khi sinh bé thứ hai, vì quá vất vả, tôi quyết định thuê một cô giúp việc với mức lương 10 triệu/tháng. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản: có người phụ việc nhà, tôi sẽ có thời gian chăm sóc con nhỏ tốt hơn, mọi thứ sẽ ổn thỏa.

Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.

Ngay từ những tháng đầu, tôi đã bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Công việc nhà vẫn cứ dồn lên vai tôi: cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp… gần như tôi làm hết. Còn cô giúp việc thì phần lớn thời gian chỉ… ngủ, hoặc ôm điện thoại.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Cô ấy có thể nằm hàng giờ xem điện thoại rồi đặt hàng liên tục. Có hôm tôi đang tất bật nấu ăn, quay ra đã thấy cô nằm dài trên ghế, mắt dán vào màn hình, cười khúc khích như không có chuyện gì. Tôi góp ý thì cô chỉ ậm ừ cho qua, hôm sau lại đâu vào đấy.

Chưa kể, cô rất hay xin về quê. Lúc thì có việc gia đình, lúc thì có đám, có giỗ. Ban đầu tôi còn thông cảm, nghĩ ai cũng có cuộc sống riêng. Nhưng tần suất ngày một nhiều, đến mức tôi cảm thấy mình như đang nuôi một người… thích đi làm thì làm, thích nghỉ thì nghỉ.

Điều khiến tôi khó chịu hơn cả là thói quen buôn chuyện. Cô có thể đứng nói chuyện với hàng xóm cả tiếng đồng hồ, bỏ mặc việc nhà chưa xong. Nhiều lần tôi nhìn thấy mà chỉ biết thở dài.

Đỉnh điểm là khi tôi nhận ra: mình đang trả tiền để… tự làm việc nhà.

Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện cho cô nghỉ việc. Không phải vì tiếc tiền, mà vì cảm thấy không xứng đáng.

Hôm đó, tôi gọi cô giúp việc và nói chuyện cho cô nghỉ vì những lý do trên, cô cũng gật đầu luôn:

- Ừ thì thôi cháu không thuê nữa thì cô đành nghỉ vậy, cũng còn nhiều nhà đang mời cô làm, mức lương còn cao hơn nhưng cô chưa nghỉ cũng vì thương cháu, nhất là thằng bé, cô sợ bé không quen với người sau mà lại không chịu để mẹ chăm bẵm. Thế cháu có cần cô ghi ra những việc, những lịch sinh hoạt, sở thích của thằng bé để cháu đọc dần không?

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Cô ấy nói mà tôi choáng luôn. “Bùa hộ mệnh” của cô ấy quá lớn. Ngay lúc đó, tôi xua tay nói:

- Không cần đâu cô, bé là con của cháu, cháu tự khắc biết cách chăm.

Mặt cô giúp việc biến sắc luôn nhưng cũng ngậm ngùi thu dọn quần áo, bắt xe về quê ngay ngày hôm sau.

Tôi tưởng như vậy là đã trút được nỗi bực trong lòng nhưng bản thân cũng đã lầm.

Thằng bé năm nay học lớp 1. Từ ngày tôi sinh bé thứ hai, gần như toàn bộ thời gian của tôi dồn hết cho đứa nhỏ. Tôi luôn nghĩ con bé còn bé, cần mẹ hơn. Còn anh hai đã lớn, có thể tự lập hơn một chút.

Và thế là, trong vô thức, tôi đã “giao” con trai mình cho cô giúp việc.

Cô là người ngủ cùng con mỗi tối. Cô cho con ăn, đưa con đi học, đón con về, dẫn con đi chơi. Những việc đáng lẽ là của tôi, tôi lại để người khác làm thay chỉ vì tôi nghĩ mình đang làm điều tốt nhất cho con nhỏ. Công việc của cô ấy cũng chỉ có thế, xoay quanh con trai lớn của tôi còn lại khi bé đi học là cô không làm gì nữa cả mà chỉ chơi nên mới khiến tôi đau đầu.

Tôi không nhận ra rằng, trong khi tôi ôm ấp, chăm bẵm đứa thứ hai từng chút một, thì đứa lớn lại dần quen với sự vắng mặt của mẹ.

Khi cô giúp việc nghỉ, điều khiến tôi sững sờ là phản ứng của con trai. Nó nhất quyết đòi đi theo cô.

Tôi dỗ dành, giải thích, thậm chí có chút bực bội, nhưng thằng bé chỉ khóc và nói một câu khiến tôi như bị ai đó bóp nghẹt tim: “Con muốn đi với bà, ở nhà không cần mẹ đâu".

Có những buổi tối tôi muốn ôm con ngủ, nhưng con lại nói: “Con quen ngủ với bà rồi.”

Câu nói ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi không biết mình đã đứng lặng bao lâu. Chỉ thấy trong lòng trống rỗng, vừa đau, vừa hối hận.

Hóa ra, trong mắt con, người gắn bó, gần gũi, chăm sóc nó mỗi ngày không phải là tôi.

Là cô giúp việc.

Tôi từng nghĩ mình hy sinh rất nhiều cho con. Nhưng sự thật là tôi đã chọn sai cách. Tôi dồn hết tình cảm cho đứa nhỏ, mà quên mất rằng đứa lớn cũng vẫn là một đứa trẻ, vẫn cần được yêu thương, quan tâm và hiện diện của mẹ.

Tôi đã để một người xa lạ thay mình làm điều đó.

Và bây giờ, khi tôi muốn sửa sai, mọi thứ đã không còn đơn giản nữa.

Tâm sự từ độc giả duongthuy...

Giúp việc lương 10 triệu/tháng nhưng không chăm trẻ chỉ lướt điện thoại suốt ngày, đuổi việc xong tôi mới thấy ân hận
Giúp việc lương 10 triệu/tháng nhưng không chăm trẻ chỉ lướt điện thoại suốt ngày, đuổi việc xong tôi mới thấy ân hận
Có những quyết định trong đời tưởng như rất dứt khoát, rất đúng đắn ở thời điểm mình đưa ra, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc nhìn lại, mọi thứ lại trở...
Bấm xem >>

Tâm sự mẹ bỉm

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/tra-luong-giup-viec-10-trieuthang-toi-van-phai-nau-com-giat-giu-dang-tinh-duoi-viec-thi-co-ta-dua-ra-bua-ho-menh-a176438.html