Tuổi thơ ăn đói, ngủ nền đất
Gia đình cụ Kiều Thị Quý (81 tuổi) nổi tiếng vùng quê Tân Hiệp (Kiên Giang, nay là tỉnh An Giang) với gần 100 thành viên. Gia đình “con đàn cháu đống”, con cái hiếu thuận với cha mẹ, anh em yêu thương, đùm bọc lẫn nhau là điều khiến cụ Quý tự hào.
Vợ chồng cụ Quý sinh được 14 người con (8 trai, 6 gái). Chồng cụ Quý mất cách đây 27 năm, khi đó con trai út vừa tròn 16 tuổi. Trong 14 người con của cụ, có 2 người con trai đã qua đời.
Hiện cụ Quý sống cùng gia đình con trai út, 9 người con cả trai lẫn gái sống quây quần gần đó, 2 người con còn lại một người lập nghiệp ở nước ngoài, một người sống ở thành phố cách nhà 200km.
Cụ Quý bên các con
Ông Kiều Công Đông (SN 1975) là người con thứ 8 của cụ Quý. Ông sống cách nhà mẹ 200m, thường xuyên qua lại thăm hỏi, chăm nom mẹ. Nhắc đến người mẹ 81 tuổi và đại gia đình gần 100 thành viên của mình, ông rất tự hào.
“Mẹ tôi khỏe mạnh, minh mẫn, yêu thương con cháu. Anh em tôi không quá giàu có nhưng cũng không nghèo khổ. Ai cũng có cuộc sống riêng ổn định để mẹ yên lòng, anh chị em ruột thịt cũng không phải lo lắng về nhau”, ông Đông chia sẻ.
Để có cuộc sống no đủ như hôm nay, vợ chồng cụ Quý và các con từng trải qua năm tháng lam lũ, nghèo khổ. Vợ chồng cụ làm nghề nông, vừa cấy lúa vừa kiếm tôm cá ngoài đồng nuôi các con khôn lớn.
Cụ Quý sinh 14 người con trong 19 năm. Thương chồng một mình gánh vác việc đồng áng, ngay cả khi “bụng mang dạ chửa” hay khi vừa sinh con nhỏ, cụ đã đi làm phụ giúp chồng.
Ký ức tuổi thơ của ông Đông là những ngày bố mẹ thức khuya dậy sớm làm đồng, anh chị em tự chăm sóc, dạy dỗ lẫn nhau. Các anh lớn vừa bước vào tuổi trưởng thành đã đi làm thuê, làm mướn cùng bố mẹ nuôi các em. Mỗi lúc được người ta cho miếng ngon, anh chị đều gói ghém mang về chia cho các em nhỏ.
Cụ Quý bên các con gái
“Ngày ấy, nhà tôi nghèo nhất vùng. Gia đình mười mấy người sống trong căn nhà lá, đàn con trải chiếu ngủ trên nền đất chứ không có giường hay phòng ốc tử tế. Thời anh chị lớn khổ hơn, cơm ăn bữa đói bữa no nhưng đến thời của tôi thì đã được ăn cơm no bụng.
Nhà đông con, chúng tôi phải nấu cơm bằng chiếc nồi gang to hai người khiêng. Ấy vậy mà nồi chưa kịp nguội cơm đã hết. Đàn con thi nhau xới, đến lúc bố mẹ ăn có khi cơm chẳng còn là bao”, ông Đông kể.
Đói khổ, vất vả là vậy nhưng với ông Đông, năm tháng ấy rất đáng trân trọng. Đó là lúc ông cảm nhận rõ nhất sự hy sinh to lớn của cha mẹ, tình thương vô bờ bến mà anh chị em ruột dành cho nhau.
Lời dặn dò đặc biệt của cha
Vợ chồng cụ Quý không có thời gian chỉ dạy các con từng li từng tí. Sự chăm chỉ, cần mẫn của hai cụ chính là tấm gương sáng cho các con noi theo.
Đại gia đình cụ Quý
“Chúng tôi nương nhau mà sống, thấy bố mẹ, anh chị vất vả thì đàn em phải đỡ đần. Cũng do làm việc từ nhỏ nên 14 anh em tôi ai cũng đảm đang và tự lập”, ông Đông nói.
Ông Đông nhớ mãi, ngày bố bệnh nặng, biết mình sắp ra đi, ngoài việc dặn dò con cái phải sống lương thiện, tự lo chu đáo cho cuộc sống riêng, cụ còn dặn dò các con điều quan trọng: “Các con phải nghe lời mẹ, hiếu thuận với mẹ, không được để mẹ phiền lòng”.
Gia đình nhỏ của ông Đông
Nhớ lời cha dặn, suốt bao năm qua anh em ông Đông luôn hiếu kính, chăm sóc mẹ chu toàn. Các con dâu, con rể cũng hết lòng phụng dưỡng mẹ. Ở tuổi 81, mẹ ông vẫn khỏe mạnh, minh mẫn, có thể tự túc mọi sinh hoạt cá nhân, cuốc đất, trồng rau để lấy rau sạch cho con cháu.
Sự hiếu thuận của đàn con thể hiện ở việc kề cạnh bên mẹ sớm tối, quan tâm đến cảm xúc của mẹ, có miếng gì ngon cũng mang đến biếu mẹ trước tiên, chưa từng để mẹ phiền lòng... Ông Đông cảm nhận rõ niềm hạnh phúc của mẹ khi được các con trân quý như vậy.
Vì sống gần nhau nên đại gia đình ông Đông có nhiều dịp sum vầy, trong đó dịp Tết là lúc con cháu tụ họp đông đủ hơn cả. Mùng 1 Tết hằng năm, con đàn cháu đống quây quần trong căn nhà nhỏ của cụ Quý, tổ chức 10 mâm cỗ, ăn uống, hát hò, chúc tụng nhau.
Nhìn khung cảnh con cháu đề huề, cuộc sống no đủ, cụ Quý cười mãn nguyện.
Cụ Quý hạnh phúc khi nhìn đàn con cháu sum vầy
Mỗi dịp ngồi cùng nhau, anh em ông Đông lại bùi ngùi nhớ về ngày xưa.
“Ngày ấy đói khổ, cơm chẳng được ăn no, anh chị lớn nhường từng miếng ăn cho đàn em nhỏ, đâu ai dám nghĩ có một ngày được quây quần bên mâm cao cỗ đầy như thế này.
Bởi vậy, tôi rất tự hào về gia đình mình, tự hào khi mỗi thành viên biết phấn đấu vươn lên và dẫu cuộc sống thay đổi thế nào, anh em tôi vẫn yêu thương, trân quý nhau như vậy”, ông Đông tâm sự.
Ảnh: NVCC
Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/nho-loi-cha-trang-troi-14-anh-em-o-an-giang-het-long-hieu-thuan-voi-me-gia-a178270.html