Đi công tác sếp nữ muốn chị em ở chung phòng, khi tới nơi thấy một đứa trẻ ở đó, tôi hoang mang

Tôi mới vào làm thư ký cho sếp nữ được đúng ba tháng. Đợt vừa rồi, công ty có chuyến công tác ngắn ngày, đáng lẽ không thuộc phạm vi công việc của tôi nhưng sếp vẫn yêu cầu tôi đi cùng.

Điều khiến tôi băn khoăn nhất là chị yêu cầu tôi đặt một phòng khách sạn có hai giường cho cả hai người ở chung. Chính sách của công ty cho phép mỗi nhân viên một phòng riêng nên tôi không hiểu vì sao sếp lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Dù trong lòng đầy thắc mắc nhưng vì mới vào làm, tôi không dám hỏi nhiều hay làm trái ý cấp trên.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Suốt quãng đường đến nơi, tôi cứ suy nghĩ mãi. Sếp tự lái xe riêng, còn tôi đi xe khách từ nhà. Tôi đã vài lần định đặt thêm một phòng cho mình nhưng rồi lại thôi, chỉ sợ sếp nghĩ tôi khó hợp tác hoặc không tôn trọng quyết định của chị.

Đến khi mở cửa phòng khách sạn, tôi mới thực sự bất ngờ. Ngoài tôi và sếp, trong phòng còn có một bé gái chừng hơn 1 tuổi đang nằm ngủ ngoan trên giường. Tôi hoang mang không biết đứa trẻ đó là ai, sao lại ở đây và nếu thế thì chúng tôi làm việc kiểu gì?

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, sếp chỉ cười rồi nhẹ nhàng giải thích. Chị bảo mình vừa ly thân với chồng, gia đình hai bên đều ở xa, người giúp việc lại xin nghỉ đột xuất nên không biết gửi con cho ai.

Cuối cùng, chị đành đưa con theo trong chuyến công tác này. Chị nói thật lòng rằng lý do bắt tôi đi cùng không phải để hỗ trợ công việc mà chỉ mong trong thời gian chị ra ngoài gặp đối tác, tôi có thể ở khách sạn trông em bé giúp chị.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Thú thật, lúc ấy trong lòng tôi có chút hụt hẫng. Tôi nghĩ mình được chọn đi công tác để học hỏi thêm kinh nghiệm, ai ngờ nhiệm vụ chính lại là... trông trẻ. Nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ của sếp, nhìn chiếc xe đẩy, túi bỉm, bình sữa và đủ thứ đồ dùng trẻ con chất kín một góc phòng, tôi lại không nỡ từ chối.

Có lẽ phía sau vẻ ngoài mạnh mẽ, quyết đoán nơi công sở, chị cũng chỉ là một người mẹ đang cố gắng xoay xở với cuộc sống của mình.

2 ngày ở khách sạn khiến tôi có cái nhìn hoàn toàn khác về việc chăm sóc một đứa trẻ nhỏ. Trước đây tôi vẫn nghĩ trẻ hơn 1 tuổi đã khá nhàn, chỉ cần cho ăn và để tự chơi. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.

Em bé gần như không chịu ngồi yên quá 10 phút. Vừa thay bỉm xong đã đòi bế, vừa pha xong bình sữa lại quấy khóc vì buồn ngủ. Có hôm tôi vừa dỗ bé ngủ được vài phút thì tiếng điện thoại của sếp gọi về làm con tỉnh giấc, thế là mọi công sức từ đầu lại trở về con số không.

Đến bữa ăn mới thực sự là thử thách. Một bát cháo nhỏ mà tôi phải mất gần 1 giờ đồng hồ mới cho bé ăn hết. Hết bế đi quanh phòng, lại bật nhạc, chỉ đồ vật, làm đủ trò để con chịu há miệng. Ăn xong lại lau người, thay quần áo vì cháo dính khắp nơi.

Tôi mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống nghỉ vài phút thì em bé lại bò đến ôm chân, đòi bế tiếp. Chỉ chăm một đứa trẻ trong vài giờ đồng hồ mà tôi đã thấy kiệt sức.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Buổi tối sếp trở về phòng còn khiến tôi thương chị hơn. Sau cả ngày họp hành, gặp khách hàng và xử lý công việc, chị vẫn không được nghỉ. Vừa bước vào cửa là thay quần áo cho con, tắm cho con, pha sữa, ru con ngủ. Có những lúc chị vừa bế con vừa mở máy tính chỉnh lại tài liệu cho buổi họp hôm sau.

Em bé ngủ rồi, chị mới tranh thủ ăn hộp cơm đã nguội từ lâu. Tôi hỏi sao không nhờ người thân hỗ trợ, chị chỉ cười buồn, bảo ai cũng có cuộc sống riêng, không thể làm phiền mãi.

Đêm hôm đó, khi con đã ngủ say, chị mới kể nhiều hơn về cuộc hôn nhân của mình. Chị và chồng ly thân đã vài tháng vì không còn tìm được tiếng nói chung. Điều chị đau lòng nhất không phải là cuộc hôn nhân tan vỡ mà là mỗi lần đi làm đều phải loay hoay tìm người trông con.

Có những hôm chị phải hủy lịch họp vì con sốt, có hôm đang gặp khách hàng thì nhận điện thoại từ trường báo con khóc mãi không nín. Chị bảo làm mẹ đã khó, làm mẹ đơn thân còn khó gấp nhiều lần vì mọi trách nhiệm đều đổ dồn lên vai một người.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là dù rất vất vả, chị chưa từng than trách hay tỏ ra hối hận. Chị nói nếu được lựa chọn lại, chị vẫn quyết định giữ con và nuôi con một mình. Chị tin rằng một đứa trẻ lớn lên trong sự yêu thương của một người mẹ bình yên vẫn tốt hơn sống trong một gia đình đầy mâu thuẫn.

Điều chị mong muốn nhất lúc này chỉ là cố gắng làm việc, kiếm đủ tiền để con có một tuổi thơ đầy đủ và không phải chứng kiến những cuộc cãi vã của người lớn.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Nghe những lời ấy, tôi chợt hiểu vì sao chị chấp nhận mang cả con đi công tác, vì sao chị không ngại nhờ một nhân viên mới như tôi giúp đỡ. Không phải chị muốn lợi dụng ai, mà đơn giản chị không còn lựa chọn nào khác.

Có những người mẹ đơn thân vẫn khoác lên mình bộ vest chỉn chu, vẫn tự tin bước vào phòng họp, nhưng phía sau đó là biết bao đêm thức trắng, những bữa cơm ăn vội và nỗi lo không bao giờ dứt về con.

Chuyến công tác ấy kết thúc, tôi trở về với công việc thường ngày nhưng trong đầu vẫn luôn nhớ hình ảnh sếp bế con trên tay, vừa dỗ con ngủ vừa xem tài liệu.

Tôi nhận ra làm mẹ chưa bao giờ là một hành trình dễ dàng. Đặc biệt với những người phụ nữ lựa chọn hoặc buộc phải làm mẹ đơn thân, họ không chỉ gánh vác kinh tế mà còn phải thay cả hai vai trò trong việc nuôi dạy con.

Có lẽ điều họ cần nhất không phải những lời phán xét, mà là sự thấu hiểu và một chút cảm thông để có thêm động lực bước tiếp trên chặng đường đầy thử thách ấy.

Tâm sự từ độc giả haichieu...

Chồng cũ đến chơi xin ngủ lại cùng con, nửa đêm tôi thấy anh gõ cửa, mở ra thì giật mình
Chồng cũ đến chơi xin ngủ lại cùng con, nửa đêm tôi thấy anh gõ cửa, mở ra thì giật mình
Tôi dọn phòng cho hai bố con ngủ riêng. Khoảng nửa đêm, tôi đang ngủ thì nghe tiếng gõ cửa rất khẽ. Tim tôi bỗng đập mạnh.
Bấm xem >>

Tâm sự mẹ bỉm

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/di-cong-tac-sep-nu-muon-chi-em-o-chung-phong-khi-toi-noi-thay-mot-dua-tre-o-do-toi-hoang-mang-a194308.html