Nửa đêm được chị đồng nghiệp gọi sang nhờ sửa khóa cửa, tới nơi tôi mới ngã ngửa

Khi cánh cửa phòng mở ra, tôi bất ngờ vì thấy có người trong đó.

Tôi mới vào công ty được hơn một tháng nên thực ra cũng chưa nói chuyện nhiều với mọi người. Công việc của tôi chủ yếu xoay quanh phòng ban của mình, hết giờ thì về nhà, vì thế ngoài những câu chào hỏi hoặc vài lần trao đổi công việc, tôi cũng chưa thân với các đồng nghiệp.

Trong số đó, tôi có ấn tượng với một chị đồng nghiệp vì chị khá trẻ và xinh. Chị mới 27 tuổi, tính tình cũng vui vẻ nhưng hai chị em gần như chỉ nói chuyện khi có việc liên quan đến công ty.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Có một hôm xe tôi bất ngờ bị hỏng giữa đường, lúc ấy mới biết nhà chị gần nhà tôi. Chị tiện đường nên cho tôi đi nhờ về. Từ hôm đó, hai chị em mới biết nhà nhau cũng không quá xa, thỉnh thoảng gặp nhau ở công ty thì có nói chuyện thêm vài câu.

Tôi vẫn nghĩ chị còn độc thân vì nhìn chị rất trẻ, lại chưa bao giờ nghe chị nhắc đến chuyện gia đình hay con cái. Thú thật, tôi chưa từng nghĩ một người mới 27 tuổi như chị lại đã có một đứa con lớn.

Cho đến một đêm, khoảng 11 giờ, điện thoại tôi bất ngờ đổ chuông. Là chị gọi.

Giọng chị lúc đó khá gấp gáp: “Em ơi, giờ muộn quá rồi, chị không gọi được thợ. Em sang mở hộ chị cái khóa cửa với. Chị đang cần gấp quá".

Tôi nghe vậy cũng không nghĩ nhiều. Dù sao nhà hai người cũng gần nhau, chị lại đang cần giúp nên tôi mặc vội quần áo rồi sang.

Tôi tới nơi, chị mở cửa rồi vội mời vội vào nhà. Chị bảo khóa phòng ngủ bị kẹt, chị đã loay hoay gần một tiếng vẫn không thể mở được.

Tôi thử vài cách nhưng không được. Cuối cùng, tôi phải lấy thêm mấy dụng cụ trong bếp để tìm cách xử lý. Hai chị em loay hoay một lúc khá lâu thì cuối cùng ổ khóa cũng bật ra.

Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa mở, tôi thực sự ngã ngửa. Bên trong phòng có một đứa trẻ đang nằm trên giường.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi còn chưa kịp hỏi gì thì chị đã hốt hoảng chạy vào. Hóa ra đó là con gái chị. Bé đã 9 tuổi, người lớn tướng, nằm mê man trên giường vì sốt và có vẻ rất mệt.

Tôi lúc đó mới biết chị đã có con.

Hai chị em không kịp nói chuyện nhiều, lập tức đưa con bé đi viện. Sau khi bác sĩ kiểm tra và tình hình của bé ổn định hơn, tôi mới yên tâm trở về nhà.

Mấy hôm sau, chị mới kể cho tôi nghe câu chuyện của mình.

Chị nói chị có con khá sớm, sau đó cuộc hôn nhân không đi đến đâu nên hai mẹ con sống với nhau. Từ trước đến nay chị vừa đi làm vừa chăm con, cuộc sống cũng không phải lúc nào cũng dễ dàng nhưng hai mẹ con vẫn cố gắng.

Thời gian gần đây, con gái chị bắt đầu có nhiều thay đổi. Bé hay dỗi mẹ, dễ cáu, có những lúc đang nói chuyện bình thường cũng tự nhiên khó chịu rồi bỏ vào phòng.

Có hôm mẹ hỏi thì không trả lời. Có hôm lại khóa cửa phòng, không muốn cho mẹ vào.

Chị đi làm bận rộn, nhiều khi về nhà đã mệt nên cũng không để ý hết những thay đổi của con. Chị cứ nghĩ con đang ở tuổi khó chiều, giận dỗi một lúc rồi sẽ hết.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Cho đến khi phát hiện con đã bỏ cơm mấy ngày, người mệt lả rồi sốt, chị mới thực sự hoảng hốt.

Chị nói với tôi: “Chị biết là con đang lớn, tính tình thay đổi nhưng chị không biết phải nói chuyện với nó thế nào. Càng hỏi nó càng không nói. Chị càng lo thì nó càng khó chịu.”

Tôi nghe vậy cũng thấy thương chị.

Tôi nói với chị rằng tôi cũng có em gái trạc tuổi con chị nên ít nhiều hiểu cảm giác của một đứa trẻ khi bắt đầu lớn. Ở tuổi này, có những chuyện người lớn nhìn vào thấy rất nhỏ nhưng với trẻ lại là chuyện khiến chúng buồn, xấu hổ hoặc khó chịu thật sự.

Tôi bảo chị trước hết đừng vội xem mọi phản ứng của con là “bướng” hay “hư”. Có thể con đang có rất nhiều thay đổi mà chính nó cũng chưa biết phải gọi tên như thế nào.

Tôi cũng nói với chị rằng không nhất thiết lúc nào cũng phải ngồi đối diện nghiêm túc để “nói chuyện”. Với trẻ ở tuổi này, những cuộc trò chuyện tự nhiên khi hai mẹ con cùng ăn cơm, đi mua đồ, đi bộ hoặc làm một việc gì đó đôi khi lại dễ dàng hơn.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chị khá bất ngờ vì tôi chưa lập gia đình và chưa có con nhưng lại có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với trẻ ở tuổi dậy thì hơn cả chị. 

Quả đúng là làm cha mẹ thật khó, trẻ ở độ tuổi nào cũng có những cái khó riêng khiến bố mẹ phải đau đầu tìm cách ứng phó.

Tâm sự từ độc giả haichau...

Khi trẻ bước vào tuổi dậy thì, cha mẹ cần thay đổi cách giao tiếp

Với trẻ ở giai đoạn tiền dậy thì và dậy thì, những thay đổi về cơ thể, cảm xúc và nhu cầu độc lập có thể khiến trẻ trở nên nhạy cảm hơn. Không phải mọi biểu hiện cáu gắt, thu mình hay muốn có không gian riêng đều là dấu hiệu trẻ “hư” hoặc cố tình chống đối. Đây cũng có thể là giai đoạn trẻ đang học cách nhận diện và kiểm soát những cảm xúc mới của mình.

- Trước hết, cha mẹ nên nghe nhiều hơn là nói.

Khi trẻ kể chuyện, thay vì lập tức đưa ra lời khuyên, cha mẹ có thể hỏi: “Con cảm thấy thế nào?”, “Điều gì làm con khó chịu nhất?” hoặc “Con muốn mẹ giúp như thế nào?”. Những câu hỏi mở giúp trẻ có cơ hội diễn đạt suy nghĩ thay vì chỉ trả lời “có” hoặc “không”.

- Không nên xem nhẹ cảm xúc của trẻ.

Một chuyện người lớn cho là nhỏ có thể lại rất quan trọng đối với trẻ, chẳng hạn mâu thuẫn với bạn bè, bị thầy cô nhắc nhở, thay đổi ngoại hình hay cảm giác mình không được bạn bè chấp nhận. Những câu như “Có thế mà cũng buồn”, “Chuyện trẻ con thôi mà” dễ khiến trẻ cảm thấy cha mẹ không hiểu mình. Thay vào đó, có thể nói: “Mẹ hiểu chuyện này làm con buồn” rồi cùng con tìm cách giải quyết.

- Tôn trọng không gian riêng nhưng vẫn duy trì sự quan tâm.

Trẻ lớn dần sẽ muốn có thời gian riêng, muốn tự quyết định một số việc và có thể không thích cha mẹ can thiệp vào mọi chuyện. Cha mẹ có thể cho con khoảng riêng phù hợp, nhưng vẫn cần đặt ra những nguyên tắc rõ ràng về ăn uống, nghỉ ngơi, học tập, sử dụng thiết bị và an toàn cá nhân.

- Những cuộc trò chuyện quan trọng nên diễn ra thường xuyên, không chờ đến khi có vấn đề.

Nếu bình thường cha mẹ ít giao tiếp với con, đến khi trẻ gặp chuyện mới hỏi dồn dập, trẻ có thể cảm thấy bị tra hỏi. Ngược lại, nếu trong cuộc sống hằng ngày cha mẹ thường xuyên trò chuyện về những chuyện nhỏ, trẻ sẽ dễ tìm đến cha mẹ hơn khi gặp vấn đề lớn.

Cuối cùng, cha mẹ cũng cần quan sát những thay đổi kéo dài ở trẻ. Việc trẻ đôi lúc cáu gắt, muốn ở một mình hoặc ăn uống thất thường có thể xảy ra trong quá trình lớn lên. Nhưng nếu trẻ liên tục bỏ ăn, mất ngủ, thu mình, buồn bã kéo dài, mất hứng thú với những hoạt động trước đây yêu thích hoặc có những thay đổi đáng kể về hành vi, cha mẹ không nên chỉ quy tất cả cho “tuổi dậy thì” mà nên chủ động tìm hiểu nguyên nhân và cân nhắc trao đổi với bác sĩ hoặc chuyên gia tâm lý khi cần.

Chồng lén đi gặp vợ cũ, 1 tiếng sau cô ta gửi cho tôi bức ảnh, xem mà muốn đập vỡ điện thoại
Chồng lén đi gặp vợ cũ, 1 tiếng sau cô ta gửi cho tôi bức ảnh, xem mà muốn đập vỡ điện thoại
Tôi chưa bao giờ nghĩ ngày khai giảng lớp 1 của con gái lại trở thành một ngày khiến cả hai mẹ con tôi buồn đến như vậy.
Bấm xem >>

Tâm sự mẹ bỉm

Link nội dung: https://www.phunuvathoidaivn.com/nua-dem-duoc-chi-dong-nghiep-goi-sang-nho-sua-khoa-cua-toi-noi-toi-moi-nga-ngua-a205961.html