Bố chồng bắt tôi lì xì Tết cho con của chị dâu 10 triệu, lý do liên quan đến thân thế bố đứa trẻ, tôi bỏ nhà đi

Admin

“Tiền lì xì năm nay vẫn như mọi năm nhé. Đứa lớn (con của chị dâu) thì 10 triệu, đứa nhỏ (con của tôi) thì 100 nghìn. Cứ thế mà chuẩn bị, cho khỏi thiếu sót" - bố chồng tôi nói trong bữa cơm tất niên.

Đêm giao thừa năm ấy, tôi cứ nghĩ chỉ cần lặng lẽ ăn xong bữa cơm tất niên là đủ. Một năm dài đã trôi qua với đủ thứ lo toan, tôi không mong cầu điều gì lớn lao, chỉ mong không khí gia đình yên ổn để con có một cái Tết trọn vẹn.

Thế nhưng có những rạn nứt, chỉ cần một câu nói là lộ rõ.

Giữa mâm cơm, trong lúc mọi người còn đang cười nói, bố chồng bỗng buông một câu rất tự nhiên, giọng như đã tính sẵn từ trước:

“Tiền lì xì năm nay vẫn như mọi năm nhé. Đứa lớn (con của chị dâu) thì 10 triệu, đứa nhỏ (con của tôi) thì 100 nghìn. Cứ thế mà chuẩn bị, cho khỏi thiếu sót.”

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Cả người tôi cứng lại. Tôi ngẩng lên, nhìn quanh mâm cơm, rồi nhìn sang chồng, chờ một lời đính chính. Nhưng không có. Không ai coi đó là chuyện lạ.

Tôi buột miệng, giọng vẫn còn cố giữ bình tĩnh:

“Bố nói vậy là sao ạ? Nhà con còn đang vay hơn 1 tỷ tiền mua nhà, tuần trước con bé phải đi viện, đến bảy triệu rưỡi tiền phẫu thuật mà anh ấy còn nói không xoay nổi. Giờ lại nói đến 10 triệu… có phải bố nhầm không?”

Không khí lập tức chùng xuống. Bố chồng cau mày, giọng gắt gỏng hơn:

“Nhầm cái gì mà nhầm. Mấy năm nay đều thế cả. Con của chị dâu hoàn cảnh khác, không thể so đo từng đồng được. Chuyện này không cần bàn lại.”

Tôi quay sang chồng, tim đập thình thịch:

“Mọi năm vẫn thế ư? Sao em không biết gì?”

Anh tránh ánh mắt tôi, thở dài một tiếng rất khẽ rồi nói liền một mạch, như đã chuẩn bị sẵn:

“Em đừng làm căng. Anh trai anh mất sớm, chị dâu một mình nuôi con, thiếu thốn trăm bề. Anh giúp thêm chút là chuyện nên làm. Còn con mình thì vẫn có đủ bố mẹ, thiệt một chút cũng không sao.”

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Câu nói ấy khiến tôi nghẹn đến mức không thở nổi. Tôi gật đầu, môi run run:

“À… ra là vậy. Có bố mẹ thì mặc nhiên phải chịu thiệt. Vậy nếu đã thế, từ nay con tôi cũng không cần có bố nữa”.

Tôi bế con đứng dậy. Con bé ôm chặt cổ tôi, hoảng hốt vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chồng tôi vội kéo tay tôi lại, giọng bực bội:

“Em có biết mình đang làm gì không? Chỉ vì tiền lì xì mà làm ầm ĩ ngày Tết, để cả nhà mất mặt như thế à?”

Tôi ôm con, nhìn thẳng vào anh:

“Không phải vì tiền. Là vì trong mắt anh, con gái mình chưa bao giờ quan trọng bằng người khác”.

Mẹ chồng bước tới, giọng dỗ dành nhưng đầy áp đặt:

“Thôi đi, chuyện nhỏ mà làm to. Gia đình thì phải biết nhẫn nhịn, cứ khăng khăng đúng sai để làm gì, người ngoài nhìn vào lại cười cho”.

Đến lúc này, chị dâu mới lên tiếng, giọng nghẹn ngào kéo dài từng chữ:

“Em đừng giận. Là chị không phải. Chị không ngờ chuyện tiền lì xì lại giấu em suốt từng ấy năm. Nếu em không vui, chị sẽ trả lại hết… từ trước tới giờ cũng gần 10 triệu rồi.”

100 triệu.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Con số ấy như một nhát búa giáng thẳng xuống đầu tôi. Trong khi gia đình tôi vẫn còn hơn một tỷ tiền nợ ngân hàng. Trong khi tôi từng phải vay mượn khắp nơi chỉ để lo viện phí cho con.

Tôi bật cười, nhưng nước mắt cứ thế trào ra:

“Tuần trước con bé đau đến khóc ngất. Bác sĩ nói nếu chậm trễ sẽ để lại tật suốt đời. Tôi hỏi anh bảy triệu rưỡi, anh bảo không có. Vậy mấy trăm triệu kia từ đâu ra?”

Anh im lặng.

Sự im lặng ấy chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

Tôi không nhớ mình đã nói thêm gì, chỉ nhớ cảm giác đau rát trên má và giọng quát lạnh lùng vang lên: tiền ai làm ra thì người đó có quyền quyết định, tôi không có tư cách xen vào.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mình đã ở nhầm chỗ suốt bao năm.

Tôi không tranh cãi nữa. Tôi lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo cho con. Không ai giữ tôi lại, cũng không ai xin lỗi.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Đêm giao thừa, khi pháo hoa ngoài phố vừa nổ rộ, tôi bế con rời khỏi ngôi nhà ấy, bắt chuyến xe quay trở lại thành phố ngay trong đêm. Con bé ngủ say trong vòng tay tôi, hơi thở đều đều.

Giữa dòng xe và ánh đèn lạnh lẽo, tôi chợt nhận ra: từ giây phút này trở đi, tôi chỉ còn một lựa chọn duy nhất - tự mình làm chỗ dựa cho con, dù có cô độc đến đâu cũng không quay đầu lại nữa.

Bố vợ từ quê lên vay 20 triệu sắm Tết mà con rể không cho, chỉ đưa 1 túi quà nhỏ, dặn về nhà hãy mở ra
Bố vợ từ quê lên vay 20 triệu sắm Tết mà con rể không cho, chỉ đưa 1 túi quà nhỏ, dặn về nhà hãy mở ra
Chồng tôi ngồi đối diện bố, im lặng một lúc lâu. Tôi thấy rõ anh đang suy nghĩ. Rồi anh nói, giọng bình thản đến lạnh người: “Con không cho vay được...
Bấm xem >>

Tâm sự mẹ bỉm