Tôi lấy chồng đến nay đã hơn 7 năm, có 2 con, một bé 6 tuổi và một bé 3 tuổi. Bố mẹ chồng tôi đều ngoài 50 tuổi, sống cách nhà chúng tôi gần 500 cây số. Vì ở xa nên mỗi năm ông bà chỉ vào thăm con cháu một vài lần, mỗi lần đều cố gắng ở lại vài ngày để bù đắp quãng thời gian không được gần các cháu.
Lần nào ông bà đến cũng mang theo đủ thứ quà quê, từ gà, trứng, rau sạch đến những món hai đứa nhỏ thích ăn. Thế nhưng, chính chuyến thăm gần đây nhất lại khiến tôi nhớ mãi vì một bài học mà có lẽ cả đời tôi cũng không quên.
Ảnh minh họa
Tôi là người khá nghiêm khắc trong việc nuôi dạy con. Tôi luôn nghĩ thời đại bây giờ cạnh tranh hơn trước rất nhiều, nếu không chuẩn bị sớm thì con sẽ thiệt thòi. Vì thế, ngay từ khi con lớn sáu tuổi và con nhỏ ba tuổi, tôi đã đăng ký cho các bé học hè, học bơi, học vẽ và vài buổi làm quen tiếng Anh.
Lịch học không quá dày nhưng gần như kín các buổi trong tuần. Tôi muốn con hình thành thói quen học tập từ sớm để khi vào năm học mới sẽ không bỡ ngỡ.
Ngược lại, bố mẹ chồng tôi lại có suy nghĩ hoàn toàn khác. Ông bà luôn bảo trẻ con chỉ có một tuổi thơ, học cả năm rồi thì mùa hè nên được chạy nhảy, đi chơi, về quê bắt cá, hái trái cây và ngủ trưa thật ngon.
Mỗi lần gọi điện, mẹ chồng đều nhắc: "Đừng ép các cháu học nhiều quá, sau này lớn lên muốn vô tư cũng chẳng còn cơ hội nữa".
Thực ra, đây không phải lần đầu chúng tôi bất đồng quan điểm. Trước đây, mẹ chồng từng bảo đừng cho cháu ăn quá nhiều đồ ăn dặm công nghiệp mà nên tự nấu. Tôi lại cho rằng loại mình mua đã được nghiên cứu đầy đủ dinh dưỡng.
Có lần bà thấy tôi cho con xem điện thoại để bé chịu ăn thì nhẹ nhàng nhắc: "Đừng tạo thói quen này, sau bỏ khó lắm".
Khi ấy tôi còn nghĩ mẹ chồng quá cổ hủ, chuyện gì cũng muốn can thiệp vào cách nuôi con của tôi.

Ảnh minh họa
Lần này, ông bà vào chơi đúng dịp hai đứa nhỏ chuẩn bị bước vào khóa học hè. Tôi cứ nghĩ bố mẹ chỉ sang thăm rồi về như mọi lần. Không ngờ đến bữa cơm tối, mẹ chồng vui vẻ nói: "Bố mẹ đặt sẵn vé rồi, định cuối tuần đưa hai cháu lên Đà Lạt chơi 4 ngày. Hai đứa chắc thích lắm."
Tôi sững người: "Tại sao bố mẹ đặt vé mà không hỏi vợ chồng con trước?"
Không khí trên bàn ăn bỗng chùng xuống.
Bố chồng chậm rãi đáp: "Thấy các cháu học suốt nên bố mẹ muốn đưa đi đổi gió vài hôm".
Tôi cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự bực bội.
"Con đã đóng tiền học cả khóa rồi. Nghỉ vài hôm là mất bài. Hơn nữa, việc đưa các cháu đi đâu cũng nên bàn với bố mẹ của chúng trước".
Mẹ chồng nhỏ nhẹ: "Tiền học có thể học bù được, nhưng tuổi thơ của các cháu thì không quay lại".
Tôi đáp ngay: "Con không muốn các con thua bạn bè chỉ vì nghỉ học. Giờ trẻ con phải chuẩn bị từ sớm".
Bố chồng nhìn tôi rồi chỉ nói một câu: "Bố mẹ hiểu rồi".

Ảnh minh họa
Sau câu nói ấy, cả bữa cơm gần như không ai nói thêm điều gì. Hai đứa nhỏ vẫn vô tư cười đùa, còn người lớn thì ai cũng mang trong lòng một nỗi suy nghĩ riêng.
Tối hôm đó, tôi biết bố mẹ chồng không vui nhưng vẫn nghĩ mình không sai. Dù sao con cũng là con tôi, tôi có quyền quyết định cách nuôi dạy. Tôi đi ngủ với tâm trạng hơi khó chịu vì cảm thấy ông bà đã tự ý sắp xếp mọi việc mà không hỏi ý kiến.
Sáng hôm sau, khi còn đang ngủ, chồng nhẹ nhàng lay tôi dậy: "Bố mẹ về rồi".
Tôi giật mình: "Về rồi là sao? Chẳng phải bố mẹ định ở thêm mấy hôm à?"
Chồng thở dài: "Bố mẹ bảo đằng nào các cháu cũng đi học, ở lại cũng không có thời gian chơi với cháu nên về luôn".
Lúc quay vào phòng dọn lại chăn gối, tôi vô tình thấy trên ga giường có một chiếc túi nhỏ được đặt ngay ngắn dưới gối. Ban đầu tôi tưởng bố mẹ để quên đồ nên mở ra xem.
Bên trong là một xấp tiền mười triệu đồng, kèm theo một mẩu giấy viết bằng nét chữ của bố chồng.
"Bố mẹ định dùng số tiền này đưa hai cháu đi chơi, đi ăn trong mấy ngày ở đây. Nay các cháu phải đi học nên bố mẹ gửi lại cho các con. Bố mẹ tôn trọng cách nuôi dạy con của hai đứa. Chỉ mong khi có thời gian, nhớ đưa các cháu về quê chơi với ông bà. Bố mẹ nhớ các cháu nhiều".
Đọc đến đó, mắt tôi cay xè.

Ảnh minh họa
Tôi ngồi thẫn thờ rất lâu. Hóa ra ông bà chưa từng có ý định làm trái ý vợ chồng tôi. Họ chỉ muốn dành tất cả thời gian hiếm hoi được gặp cháu để tạo thêm vài kỷ niệm đẹp. 15 triệu đồng ấy không phải để chứng minh điều gì, mà là tình yêu của ông bà dành cho các cháu.
Tôi chợt nhớ suốt bữa cơm hôm qua, không một lần nào mình hỏi bố mẹ đã đi xe có mệt không, có muốn nghỉ ngơi không hay mong muốn của ông bà là gì. Tôi chỉ chăm chăm bảo vệ quan điểm của bản thân mà quên mất rằng, tình yêu dành cho con trẻ có rất nhiều cách thể hiện khác nhau.
Tôi cảm thấy hối hận và chưa biết phải làm gì để chuộc lỗi.
Tâm sự từ độc giả thungan...