Ủng hộ con hết mình
Trước trận tứ kết giải U23 châu Á 2026 diễn ra hôm 16/1, ông Nguyễn Xuân Huy (56 tuổi, quê Phú Thọ) – bố của tiền vệ Nguyễn Xuân Bắc (SN 2003) đã làm 5 mâm cơm, mời họ hàng, làng xóm đến nhà ăn uống rồi cùng xem bóng đá.
Trận ấy, ông cùng mọi người trải qua đủ cung bậc cảm xúc, khi lo lắng, thấp thỏm, lúc vỡ òa hạnh phúc khi U23 Việt Nam chiến thắng, giành tấm vé đi tiếp.
Trưa 20/1, khi chỉ còn ít giờ nữa là diễn ra trận bán kết giữa U23 Việt Nam và U23 Trung Quốc, vợ chồng ông Huy bàn nhau nấu nồi cháo gà để đón mọi người đến xem bóng.
Cầu thủ Nguyễn Xuân Bắc bên bố mẹ
Ông chia sẻ với PV VietNamNet: “Hôm nay, mọi người bàn nhau không ăn uống trước trận nữa vì có tí men rượu vào hò reo bị mệt.
Tối nay, tôi dự kiến đón khoảng hơn 20 người đến xem bóng. Vợ chồng tôi nấu một nồi cháo và chuẩn bị ít đồ nhắm để mọi người vừa ăn vừa cổ vũ bóng đá”.
Ông Huy không thuê màn chiếu mà cùng mọi người xem bóng bằng chiếc tivi của gia đình. Màn hình tuy không quá lớn nhưng với sự có mặt của người thân, hàng xóm và sức nóng của trận bán kết, ông tin đêm nay sẽ lại là một đêm không ngủ.
Người đàn ông Phú Thọ chất phác hứa hẹn: “Nếu U23 Việt Nam vô địch, vợ chồng tôi sẽ làm 70, 80 mâm cỗ mời bà con đến chung vui”.
Như đã thành thói quen, trong suốt nhiều năm qua, trước và sau trận đấu, cầu thủ Xuân Bắc đều gọi điện về cho gia đình. Để tránh gây áp lực cho con, vợ chồng ông Huy không hỏi han quá nhiều về tình hình thi đấu mà chỉ hỏi thăm con sức khỏe, tinh thần, kể những câu chuyện bình dị trong cuộc sống thường ngày.
Con trai sống xa nhà từ nhỏ, đối với con, ông Huy không chỉ có sự kỳ vọng mà còn có nỗi nhớ mong, lo lắng. Dù thi đấu với phong độ và kết quả thế nào, ông chỉ mong con trở về trong vòng tay gia đình với tinh thần phấn chấn và khỏe mạnh.
“Tết này chắc chắn sẽ là cái Tết đặc biệt với gia đình tôi. Kết quả thi đấu có ra sao, chúng tôi vẫn sẽ đón con về với tất cả tình yêu thương và sự mong đợi”, ông Huy xúc động chia sẻ.
5 năm tích cóp tiền mua vé máy bay từ Bắc vào Nam thăm con trai
Xuân Bắc là con trai út trong gia đình. Bố mẹ làm nghề nông, kinh tế có lúc khó khăn nhưng niềm đam mê bóng đá của anh luôn được gia đình ủng hộ hết mình.
Vợ chồng ông Huy thường đến sân cỏ cổ vũ cho con trai khi có cơ hội
Ông Huy nhận ra con trai mê bóng đá từ rất sớm. Thuở nhỏ, Bắc mê xem bóng đá đến độ nửa đêm tỉnh giấc bật tivi xem các giải đấu quốc tế mà không cần bố gọi. Ngoài bóng đá, anh đặc biệt không đam mê thêm thứ gì.
Vào cấp 1, Bắc thường tham gia các giải bóng nhi đồng. Tài năng của anh sớm được thầy cô phát hiện và tạo điều kiện thể hiện. Năm 9 tuổi, Bắc vượt qua hàng trăm đứa trẻ, trúng tuyển vào Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ PVF trong lần tuyển sinh ở Việt Trì (Phú Thọ).
Ông Huy thừa nhận, thời điểm đó, vợ chồng ông có chút đắn đo. Trung tâm đào tạo ở TPHCM, ông không nỡ để con trai sống xa nhà hàng nghìn km. Tuy nhiên, một câu nói của cậu con trai 9 tuổi đã thay đổi mọi suy nghĩ của ông.
“Ngày đó Bắc bảo: ‘Nếu không ai đưa con đi thì con sẽ tự bắt xe vào TPHCM’. Hiểu được niềm đam mê cháy bỏng của con, chúng tôi ủng hộ”, ông Huy kể.
Dịp đó, ông Huy đưa con vào TPHCM và ở lại 10 ngày để làm chỗ dựa tinh thần cho con. Sau khi ông trở về, vợ ông lại vào đó thêm 1 tháng. Đến khi con trai quen dần với nơi ở mới, vợ chồng ông mới yên tâm gửi gắm con cho các thầy.
Suốt 5 năm Xuân Bắc tập luyện tại TPHCM, vợ chồng ông Huy bay ra bay vào để thăm con hoặc đưa đón con về quê. Kinh tế eo hẹp, vợ chồng ông chắt chiu từng đồng để có tiền mua vé.
Mỗi khi bán được đàn lợn hay đàn gà, ông Huy lại để dành một khoản để mua vé máy bay vào thăm con. Mỗi dịp Tết, ông phải mua vé từ trước đó 3 tháng để vừa không bị khan vé, lại được "giá mềm".
“Vợ chồng tôi làm ruộng, không có nhiều tiền. Gọi là dư được đồng nào thì để dành cả mua vé vào thăm con. Tôi nhớ, giá vé ngày đó khoảng 2,5 triệu đồng/vé/chiều. Đôi khi, hai vợ chồng phải chia ra vào TPHCM đón con chứ không dám đi một lần vì tốn kém”, ông Huy nhớ lại.
Xuân Bắc không phụ lòng bố mẹ, nỗ lực hết mình trong sự nghiệp sân cỏ. Sau này, anh cùng đồng đội chuyển ra Hưng Yên tập luyện, con đường về nhà gần hơn nên cũng được gặp gỡ bố mẹ, gia đình nhiều hơn.
Nhiều năm sống và thi đấu xa gia đình nhưng sự kết nối giữa chàng tiền vệ với bố mẹ vẫn rất bền chặt.
Trong mắt bố, Xuân Bắc là người con ngoan ngoãn, ít nói nhưng rất tinh tế. Anh thấu hiểu nỗi vất vả của bố mẹ nên luôn cố gắng hết mình trong từng chặng đường. Đến khi được đứng trong đội hình thi đấu ở giải đấu lớn, anh thực sự đã khiến bố mẹ tự hào.
Ảnh: NVCC