Chồng mới đòi ly hôn vì tôi ngủ lại nhà chồng cũ

Admin

Sau một lần ngủ lại nhà chồng cũ để chăm con ốm, tôi bị chồng hiện tại đòi ly hôn vì anh cho rằng tôi không tôn trọng cuộc hôn nhân này.

Tôi 38 tuổi, ly hôn chồng cũ đã 10 năm. Chúng tôi yêu nhau từ thời cấp ba, đều là mối tình đầu của nhau. Sau khi học xong đại học, chúng tôi kết hôn và có một con trai, hiện 8 tuổi.

Khoảng hai năm sau, khi tôi đang mang thai thì phát hiện chồng ngoại tình. Vì nghĩ đến con và những năm tháng bên nhau, tôi quyết định tha thứ. Tuy nhiên, chuyện anh phản bội cứ ám ảnh tôi. Cuối cùng, tôi quyết định ly hôn.

Sau khi sinh con, tôi gần như chỉ ở nhà làm dâu, chăm con và lo việc gia đình nên không có công việc ổn định. Bố mẹ tôi ở quê, điều kiện cũng không khá giả. Vì vậy, sau khi ly hôn, tôi quyết định để chồng cũ nuôi con, vì tin rằng anh có điều kiện tốt hơn và có thể mang lại cho con cuộc sống ổn định.

Chúng tôi thống nhất tôi sẽ gặp con vào cuối tuần. Dù không sống cùng con, tôi vẫn cố gắng duy trì mối quan hệ với con và chưa bao giờ nghĩ mình đã từ bỏ trách nhiệm của một người mẹ.

Mười năm sau, tôi kết hôn lần nữa. Chồng hiện tại 36 tuổi, chúng tôi cưới nhau được bốn năm và có một con gái 2 tuổi. Chồng mới biết hoàn cảnh của tôi từ đầu và cũng hiểu tôi không thể cắt đứt hoàn toàn với chồng cũ vì chúng tôi có con chung.

Tháng trước, công việc quá bận nên tôi không về gặp con. Tuần trước, khi gặp lại, con nói rất nhớ mẹ. Đúng lúc đó, con lại đang bị sốt nên cứ ôm lấy tôi và nói muốn mẹ ở lại ngủ cùng

Tôi thương con nên có ý định ở lại một đêm.

Chồng cũ cũng từng kể rằng trong thời gian tôi không đến, con nhiều lần nhắc mẹ, hỏi bao giờ mẹ về. Vì vậy, tôi nghĩ việc ở lại với con một đêm khi con đang ốm cũng không có gì quá đáng.

Tôi nhắn cho chồng mới, nói rằng con đang sốt và muốn mẹ ở lại nên tôi sẽ ngủ cùng con một đêm.

Anh không đồng ý. Anh nói nếu tôi thương con thì có thể đưa con về nhà chúng tôi ngủ, nhưng anh không chấp nhận việc tôi ở lại nhà chồng cũ.

Tôi giải thích rằng con đã lớn, khoảng 7-8 tuổi, không còn là đứa trẻ 2-3 tuổi để có thể dễ dàng thích nghi với một nơi xa lạ khi đang bị ốm. Hơn nữa, tôi đang làm dâu ở nhà chồng nên việc đưa con về cũng không đơn giản.

Vợ chồng nói qua lại một lúc nhưng không ai thay đổi quan điểm. Tôi quyết định ở lại với con.

Sáng hôm sau, tôi về nhà. Chồng rất tức giận. Anh cho rằng tôi đã coi thường lời nói của anh và cố tình lựa chọn ở lại nhà chồng cũ dù anh đã nói rõ không đồng ý.

Anh hỏi tôi liệu có thật sự chỉ vì con hay còn lý do nào khác.

Tôi giải thích rằng giữa tôi và chồng cũ không còn tình cảm. Chúng tôi chỉ cùng chăm sóc một đứa con. Tôi cũng không nghĩ việc tôi ngủ lại một đêm để chăm con ốm có nghĩa là tôi muốn quay lại cuộc hôn nhân cũ.

Nhưng chồng nói anh không thể chấp nhận việc vợ mình qua đêm ở nhà người đàn ông khác, dù người đó từng là chồng cũ. Anh còn nói nếu tôi muốn tiếp tục cuộc sống như vậy thì anh không thể sống chung.

Tôi khá bất ngờ khi anh nói đến chuyện ly hôn. Điều khiến tôi khó xử là tôi không muốn phải lựa chọn giữa con trai và cuộc hôn nhân hiện tại.

Tôi chưa bao giờ yêu cầu chồng phải xem con riêng của tôi như con ruột. Tôi chỉ mong anh hiểu rằng con trai là một phần không thể tách rời khỏi cuộc sống của tôi. Tôi có thể hạn chế những tiếp xúc không cần thiết với chồng cũ, nhưng không thể vì cuộc hôn nhân mới mà bỏ mặc con.

Từ hôm đó, chồng vẫn lạnh nhạt và nhiều lần nhắc lại chuyện ly hôn. Anh cho rằng ngay từ đầu tôi phải hiểu ranh giới của một người phụ nữ đã có gia đình.

Tôi cũng bắt đầu tự hỏi liệu mình có sai khi quyết định ở lại với con. Tôi không muốn mất cuộc hôn nhân hiện tại, nhưng cũng không muốn một ngày nào đó con trai nghĩ rằng vì mẹ có gia đình mới nên mẹ không còn cần con nữa.

Tôi nên làm gì để chồng hiểu rằng tôi ở lại với con không phải vì còn tình cảm với chồng cũ, đồng thời vẫn giữ được ranh giới cần thiết trong cuộc hôn nhân hiện tại?

Qua đêm với chị đồng nghiệp hơn 5 tuổi, hôm sau tỉnh dậy gặp một người khác, tôi vơ quần áo bỏ chạy
Qua đêm với chị đồng nghiệp hơn 5 tuổi, hôm sau tỉnh dậy gặp một người khác, tôi vơ quần áo bỏ chạy
Tôi 29 tuổi, sinh ra trong một gia đình khá giả và vô cùng gia giáo. Bố mẹ tôi đều là giáo viên đã nghỉ hưu nên từ nhỏ, tôi luôn được dạy phải sống...
Bấm xem >>

Tâm sự mẹ bỉm