Tôi và chồng kết hôn gần 10 năm, có một con trai 7 tuổi. Cuộc sống không khá giả nhưng cũng ổn định. Biến cố xảy ra khi em gái chồng đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông. Em là mẹ đơn thân, bố mẹ chồng tôi đều ngoài 80 tuổi, sức khỏe yếu nên không đủ khả năng chăm sóc cháu lâu dài. Chồng bàn với tôi đưa cháu về ở cùng. Tôi đồng ý ngay vì nghĩ con bé đã quá thiệt thòi. Gần một năm qua, tôi chăm cháu như con, lo ăn học, quần áo, thuốc men, chưa bao giờ phân biệt đối xử.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi chồng nói muốn làm thủ tục nhận cháu làm con nuôi hợp pháp. Anh bảo như vậy cháu sẽ có đầy đủ quyền lợi về pháp lý, sau này nếu ông bà mất hay anh có chuyện gì xảy ra thì con bé vẫn có một gia đình đúng nghĩa. Tôi lại không thể đồng ý. Tôi không ghét cháu, cũng không tiếc tiền nuôi cháu, nhưng tôi lo cho con trai mình. Hai vợ chồng tích cóp bao năm mới mua được căn hộ nhỏ, sau này còn tài sản, thừa kế và nhiều vấn đề khác. Tôi sợ một quyết định hôm nay sẽ khiến con ruột phải chia sẻ quyền lợi mà đáng lẽ thuộc về con. Khi nghe tôi nói vậy, chồng rất giận. Anh bảo nếu thật lòng yêu thương cháu thì không nên tính toán bằng một tờ giấy pháp lý. Tôi đáp rằng tình thương và quyền lợi là hai chuyện khác nhau.
Từ đó, vợ chồng thường xuyên căng thẳng. Chồng cho rằng tôi ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho con mình. Còn tôi thấy anh đang để tình thương lấn át sự tỉnh táo. Tôi vẫn muốn nuôi cháu đến khi trưởng thành, vẫn coi cháu là người thân, nhưng không muốn thay đổi quan hệ pháp lý giữa các thành viên trong gia đình. Tôi thật sự không biết suy nghĩ của mình có quá thực dụng hay không.
Mong độc giả cho tôi lời khuyên trong hoàn cảnh này.