Có người từng nói, trong một gia đình, người kiếm tiền là trụ cột. Nhưng chỉ khi bước vào hôn nhân, rồi làm cha mẹ, tôi mới hiểu: kiếm tiền chưa bao giờ là điều duy nhất giữ được một mái ấm.
Một đứa trẻ lớn lên bằng tình yêu của cả cha lẫn mẹ. Một người phụ nữ ở nhà chăm con cũng đang lao động, chỉ là công việc ấy không có bảng lương, không có ngày nghỉ và càng không có ai chấm công. Tôi đã từng nghĩ chồng mình hiểu điều đó, cho đến ngày anh gọi tôi là… "người giúp việc".
Tôi nghỉ việc khi mang thai tháng thứ bảy. Đó là quyết định của cả hai vợ chồng. Anh nói công việc của anh đang phát triển, thu nhập đủ để lo cho gia đình. Còn tôi hãy ở nhà sinh con, chăm con vài năm rồi tính tiếp.
Ngày ấy, tôi thấy mình thật may mắn. Tôi từng nghĩ đó là sự yêu thương. Cho đến khi con trai bước vào tuổi lên năm. Ai từng nuôi con ở độ tuổi này chắc đều hiểu. Con không còn là em bé chỉ biết nghe lời, cũng chưa đủ lớn để biết kiểm soát cảm xúc. Thằng bé bắt đầu bướng bỉnh, hay cãi, thích khám phá mọi thứ, nhiều khi vừa nhắc xong quay lưng lại là nghịch tiếp.
Ảnh minh hoạ
Tuần trước, bố tôi từ quê lên thăm cháu. Ông mang theo ít hoa quả và mấy món đồ quê, vừa bước vào nhà đã ôm lấy thằng bé. Nhưng đúng lúc ấy, con trai tôi lại đang trong một cơn "khủng hoảng tuổi lên 5". Thằng bé chạy nhảy khắp nhà, bày đồ chơi ra khắp nơi, vừa ăn cơm vừa nghịch khiến cốc nước đổ lênh láng xuống sàn.
Tôi vội vàng cúi xuống lau dọn thì chồng đi làm về. Thay vì phụ vợ dỗ con hay giúp tôi thu dọn, anh chỉ nhìn cảnh tượng trước mắt rồi thở dài. Sau đó, trước mặt bố tôi, anh buông một câu khiến cả căn phòng chết lặng. Anh bảo người ở nhà chăm con suốt ngày mà vẫn không dạy nổi một đứa trẻ nên người, để con càng lớn càng bướng bỉnh.
Lúc đầu, bố tôi còn ngơ ngác vì nghĩ con rể đang nói đến người giúp việc. Nhưng nhà tôi làm gì có ai giúp việc. Chỉ vài giây sau, khi nhìn ánh mắt chồng hướng về phía tôi, ông mới hiểu người anh đang nhắc tới chính là con gái mình.
Gương mặt bố tôi lập tức thay đổi. Ông nhìn tôi, rồi nhìn con rể với ánh mắt vừa thất vọng vừa giận dữ. Có lẽ, ông không thể tin người con gái từng học hành tử tế, có công việc ổn định, sau khi kết hôn, sinh con, từ bỏ sự nghiệp để chăm lo gia đình, cuối cùng trong mắt chồng lại chỉ được xem như một "người giúp việc".
Bố tôi không còn giữ được bình tĩnh. Ông thẳng thắn chỉ ra rằng việc ở nhà chăm con chưa bao giờ đồng nghĩa với việc người phụ nữ trở thành người làm thuê trong chính ngôi nhà của mình. Nếu đã xem vợ là người giúp việc thì ít nhất cũng phải nhìn nhận đúng giá trị của những gì cô ấy làm mỗi ngày. Còn nếu đã là vợ, là mẹ của con mình, thì nuôi dạy con là trách nhiệm của cả hai vợ chồng, chứ không thể đến khi con bướng bỉnh lại mặc nhiên quy hết lỗi cho người mẹ.

Ảnh minh hoạ
Không khí trong nhà nặng nề đến nghẹt thở. Chồng tôi cúi đầu im lặng. Còn tôi thì đứng như chết lặng giữa phòng khách. Điều khiến tôi đau nhất không phải vì bị mắng oan, mà là sau bao năm hy sinh cho gia đình, trong mắt người đàn ông mình yêu thương, tôi chỉ còn là một người ở nhà làm việc không công. Không ai hiểu rằng, chăm một đứa trẻ đang ở tuổi lên năm còn mệt hơn bất kỳ công việc văn phòng nào, bởi đứa trẻ lúc này rất cần sự đồng hành của cả cha lẫn mẹ.
Tối hôm đó, khi chỉ còn hai bố con ngồi nói chuyện, bố tôi lặng lẽ hỏi tôi đã sống như thế này bao lâu rồi. Tôi không trả lời được, chỉ biết nước mắt cứ thế rơi xuống. Ông nắm tay tôi rất lâu rồi nói rằng, nếu một người chồng không còn biết trân trọng những hy sinh của vợ, lại xem việc nuôi dạy con là nghĩa vụ của riêng người mẹ thì cuộc hôn nhân ấy đã có vấn đề từ rất lâu. Ông không muốn nhìn con gái mình tiếp tục sống trong sự tủi thân như vậy và khuyên tôi nghiêm túc nghĩ đến chuyện ly hôn nếu chồng vẫn không thay đổi.
Tâm sự từ độc giả [email protected]
