Không biển hiệu hào nhoáng, không máy móc hiện đại, tiệm tóc “Lão Trung Thanh” nằm nép mình bên đường chỉ rộng chưa đầy 10m2 nhưng ngày nào cũng đông khách. Đa số khách đến tiệm là những người cao tuổi. Họ đến quán không chỉ để cắt tóc mà còn để trò chuyện, tìm chút hơi ấm tuổi già, trang 163 đưa tin.
Hơn 7h sáng, cụ Thái chống chân mở cửa cuốn, lau gương, mài kéo rồi chuẩn bị đón khách. Tấm biển “Cắt tóc chỉ 2 nhân dân tệ (gần 8.000 đồng)” treo nổi bật trên tường đã trở thành hình ảnh quen thuộc với người dân quanh khu phố.
Theo cụ Thái, khi mới mở tiệm năm 1986, mỗi lần cắt tóc chỉ 2 hào. Sau đó giá tăng dần lên 5 hào, 1 nhân dân tệ rồi 1,5 nhân dân tệ. Khoảng năm 2000, cụ bà quyết định lấy 2 nhân dân tệ và giữ nguyên đến tận hôm nay.
Điều đáng nói là trong suốt thời gian đó, vật giá tại Trung Quốc đã tăng mạnh. Một bát canh cay từng có giá 5 hào nay đã lên tới 6 nhân dân tệ, một chiếc bánh bao cũng đã 2 nhân dân tệ.
Dù vậy, cụ bà vẫn kiên quyết không tăng giá. Nhiều người lén để thêm tiền dưới gương hoặc tranh thủ lúc cụ không chú ý sẽ trả nhiều hơn, nhưng cụ Thái đều tìm cách hoàn lại. Có lần, cụ bà còn chạy theo khách nửa con phố chỉ để trả lại vài nhân dân tệ còn thừa.
Một vị khách quen 83 tuổi, xúc động chia sẻ: “2 nhân dân tệ bây giờ chẳng mua nổi gì, nhưng ở tiệm của cụ Thái, số tiền ấy mua được cả sự thoải mái và một người chịu ngồi nghe mình trò chuyện”.
Nhiều người đến tiệm của cụ Thái không chỉ để cắt tóc mà còn để được trò chuyện, tâm sự. Ảnh: 163
Mỗi ngày, tiệm nhỏ của cụ bà phục vụ khoảng 14 - 15 khách. Tính trung bình mỗi tháng doanh thu chỉ gần 800 nhân dân tệ (khoảng 3 triệu đồng). Sau khi trừ tiền thuê nhà, điện nước, chi phí giặt khăn và hao mòn dụng cụ, khoản tiền còn lại chưa tới 400 nhân dân tệ (khoảng 1,5 triệu đồng).
Nhưng với cụ Thái, đó chưa bao giờ là điều quan trọng. “Tôi đâu làm nghề này để kiếm tiền”, cụ bà cười hiền nói.
Cụ Thái cho biết mình có gần 4.000 nhân dân tệ (khoảng 15,4 triệu đồng) tiền lương hưu mỗi tháng, con cái cũng rất hiếu thảo nên không phải lo chuyện kinh tế. Tiệm cắt tóc này thực chất là lời hứa cụ bà dành cho người chồng đã mất.
Năm 1959, cụ Thái học nghề cắt tóc từ chồng. Đến năm 1986, hai vợ chồng dùng tiền tiết kiệm dựng một căn nhà tôn nhỏ ven đường để mở tiệm “Lão Trung Thanh”, với mong muốn phục vụ mọi người từ già tới trẻ.
Năm 2012, chồng cụ Thái qua đời. Con cái khuyên mẹ nghỉ ngơi nhưng cụ bà nhất quyết không đồng ý.
“Bố các con mất rồi nhưng tiệm không thể đóng. Những gì đã hứa với bà con thì phải làm đến cùng”, cụ bà nói.
Ở tuổi 90, bà vẫn duy trì lịch sinh hoạt đều đặn: thức dậy lúc 5h30, ăn cháo tự nấu, đi bộ tới tiệm rồi làm việc đến chiều tối.
Với những người dân quanh khu phố, tiệm cắt tóc chưa tới 8.000 đồng mỗi lần ấy không chỉ là nơi làm đẹp, mà còn là “trạm dừng cảm xúc” giữa cuộc sống ngày càng vội vã.