Nỗi đau gục ngã bên bờ sông Lô: Còn gì đau lòng hơn với 1 người mẹ khi phải tiễn đứa con ở độ tuổi non nớt đi thật xa

Admin

Chiều 18/5, tại sông Lô, 9 nam sinh rủ nhau đi bắn, bẫy chim và tắm sông, thế nhưng 5 em đã gặp nạn, không qua khỏi.

Chiều hôm ấy, dòng sông Lô vẫn lững lờ trôi, nhưng đối với những người mẹ ở Phú Thọ, bầu trời đã hoàn toàn sụp đổ. Bức ảnh người mẹ mặc chiếc áo xanh giản dị, đội nón lá, ngã quỵ bên bãi cỏ ven sông, xung quanh là dải băng ranh giới màu đỏ của lực lượng chức năng, là khoảnh khắc khiến những người đã làm mẹ không khỏi ám ảnh đến buốt nhói. Tiếng khóc nghẹn đặc, đôi chân không còn đứng vững phải có người dìu, đó là sự bất lực đến tận cùng của một người mẹ.

Mười hai, mười ba năm ròng rã. Ai làm mẹ rồi mới hiểu, để nuôi một đứa trẻ lớn khôn đến độ tuổi ăn chưa no, lo chưa tới ấy là biết bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và cả thanh xuân của người mẹ. Là những đêm thức trắng khi con ốm đau, là những lo toan chắt chiu từng đồng tiền học, là niềm vui sướng nghẹn ngào nhìn con cao lên mỗi ngày, bắt đầu biết đỡ đần cha mẹ. Bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu tình yêu thương chắt chiu từ lúc mang nặng đẻ đau, người mẹ gửi gắm hết vào đứa trẻ.

Vậy mà, chỉ trong một tích tắc định mệnh, khúc sông sâu lạnh lẽo ấy đã cướp mất đi tất cả.

Giờ khắc ấy, đứng trước bờ sông lộng gió, trong lòng người mẹ ấy là một bầu trời giông bão với muôn vàn cảm xúc rối xen, cào xé.

Đó là sự đau thương khôn cùng. Đ ứa con bằng xương bằng thịt, mới ban trưa còn cười nói, còn chào mẹ để đi chơi, giờ đây khi gặp lại chỉ còn là một thân thể lạnh ngắt. Từ nay về sau, mâm cơm gia đình vĩnh viễn khuyết một chỗ, gian nhà nhỏ sẽ chẳng còn tiếng nói, tiếng cười và cả những lời cãi lại, giận dỗi của con.

Đó là nỗi hối hận và tiếc nuối tột cùng: "Giá như..." - hai chữ cay đắng nhất lúc này, nhưng chắc chắn trong lòng người mẹ mất con sẽ có hàng ngàn, hàng vạn lần thốt lên giá như... Giá như chiều nay mẹ nghiêm khắc hơn không cho con đi, giá như mẹ ở nhà gặng hỏi con đi đâu, giá như mẹ đi theo con... Những câu hỏi không có lời đáp ấy cứ xoáy sâu, tự dằn vặt tâm can người mẹ, như một loại hình phạt vô hình nhưng đau đớn gấp bội.

Đó là sự bất lực đến không cam lòng. Con chỉ mới mười mấy tuổi, cuộc đời phía trước còn quá dài, bao nhiêu ước mơ còn chưa kịp gọi tên. Tại sao lại là con? Sự không cam lòng ấy biến thành những tiếng gào xé lòng trong im bên bờ sông, như muốn níu kéo, muốn đòi lại đứa con từ tay tử thần, nhưng đáp lại chỉ có tiếng sóng vỗ và sự im lặng đến đáng sợ của dòng nước.

Nuôi con lớn bấy nhiêu, người mẹ chưa một lần mong con thành ông này bà nọ, chỉ mong con lớn lên bình an, khỏe mạnh. Nhưng sự bình an ấy, thứ tưởng chừng như giản đơn thế mà lại trở nên xa xỉ và quá đỗi mong manh. Khúc sông sâu ấy không chỉ nhấn chìm 5 đứa trẻ xấu số, mà nó đã dìm chết cả tâm hồn, cả nụ cười và lẽ sống của những người mẹ ở lại.

Nỗi đau này, thời gian có trôi qua bao lâu cũng chẳng thể nào nguôi ngoai. Nó sẽ trở thành một vết sẹo rỉ máu trong tim người mẹ, để mỗi khi nhìn thấy một chiếc áo đồng phục, nhìn thấy bóng dáng cậu bé nhà hàng xóm, hay bảng lảng nghe tiếng tụi nhỏ kéo nhau đi học về ở đầu ngõ, nước mắt mẹ lại âm thầm tuôn rơi.

Người đời nhìn vào, ai cũng thốt lên hai chữ "thương xót", thương chứ, những đứa trẻ còn cả tương lai dài rộng phía trước lại phải nằm lại ở độ tuổi non nớt. Nhưng rồi, guồng quay hối hả của cuộc sống ngoài kia sẽ lại cuốn tất cả đi. Ngày mai, ngày kia, hay nhiều ngày sau nữa, câu chuyện về năm đứa trẻ vắn số bên dòng sông Lô rồi cũng sẽ mờ nhạt dần trong tâm trí của những người xa lạ. Dòng sông ấy vẫn sẽ tiếp tục trôi, những người đi ngang qua sẽ không còn ngoái đầu lại, và thế gian sẽ quên.

Nhưng với người mẹ, hành trình tiễn con về thiên đường là một con đường vĩnh viễn không có điểm dừng chân, chẳng có phương thuốc nào và cả thời gian cũng làm sao mà xóa nhòa được.

Người ta cứ bảo thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, nhưng đối với một người mẹ mất con, thời gian chỉ là thứ giúp họ tập cách gồng mình lên để sống tiếp. Họ vẫn phải ăn, phải làm việc, phải tiếp tục những trách nhiệm của cuộc đời, nhưng một nửa linh hồn họ đã nằm lại vào cái ngày nghiệt ngã ấy.

Đứa trẻ ấy sẽ không bao giờ lớn thêm nữa, hình hài ấy, nụ cười ấy, cả tiếng gọi "Mẹ ơi!" dang dở ấy sẽ vĩnh viễn đóng băng ở tuổi mười hai, mười ba, và trú ngụ sâu thẳm trong trái tim người mẹ. Cho đến hơi thở cuối cùng, con vẫn là niềm đau, là nỗi nhớ, và là phần máu thịt thiêng liêng nhất mà người mẹ ấy ôm chặt vào lòng, chẳng bao giờ có thể phai nhòa.

Xin gửi một cái ôm đồng cảm và lời chia buồn sâu sắc nhất đến những người mẹ, những gia đình trong vụ tai nạn thương tâm này. Mong rằng chuyến đi đến thiên đường của các con được thanh thản, nhẹ nhàng và các bậc làm cha, làm mẹ có đủ sức mạnh để vượt qua khúc quanh nghiệt ngã này của số phận.