Tôi là Lâm Phương, 32 tuổi, và con trai tôi vừa tròn 2 tuổi rưỡi.
Thành thật mà nói, trước khi có con, tôi luôn nghĩ mình là người khá may mắn. Bố chồng tôi là nhân viên đã nghỉ hưu của ngành điện lực, mẹ chồng là giáo viên tiểu học nghỉ hưu. Tổng lương hưu của hai người hơn khoảng 7 triệu đồng mỗi tháng. Khi tôi chuẩn bị kết hôn, bạn thân còn từng ghen tị: “Sau này có con, nhà chồng cậu vừa có tiền vừa có quan hệ, chắc chẳng phải lo gì”.
Lúc đó, tôi cũng tin là như vậy.
Nhưng chỉ sau khi con trai chào đời, kỳ nghỉ thai sản kết thúc và mẹ chồng dọn đến ở cùng, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.
Ảnh minh họa
Ngày đầu tiên, mẹ chồng đặt hành lý xuống là lập tức “chỉnh đốn” lại nhà bếp của tôi. Bát đũa bị bà sắp xếp lại toàn bộ, đồ ăn thừa trong tủ lạnh, những thứ tôi định bỏ, bà nhất quyết hâm nóng ăn cho “đỡ phí”. Tôi muốn nói vài câu, nhưng lại nuốt vào. Bà đến giúp mình, nói gì cũng không tiện.
Sáng hôm sau, mới 6 giờ 30, bà đã lau sàn phòng khách. Tiếng cây lau va vào bàn làm con trai tôi giật mình khóc. Tôi bế con ra, bà vẫn không ngẩng đầu, chỉ nói: “Người trẻ bây giờ lười thật, 6 giờ 30 mà còn chưa dậy. Ngày xưa mẹ 5 giờ đã phải nấu ăn rồi”.
Chồng tôi chỉ kéo chăn trùm đầu, không dám nói một câu.
Đến ngày thứ ba, mâu thuẫn bắt đầu rõ ràng. Tôi cho con mặc áo khoác mỏng vì sợ bé vận động nhiều sẽ đổ mồ hôi, nhưng mẹ chồng nhất quyết thay bằng áo len dày bà tự đan. Tôi giải thích, bà lập tức nổi giận: “Ta nuôi chồng con vẫn khỏe mạnh đấy thôi! Con biết gì mà nói?”.
Điều khiến tôi tổn thương hơn cả là bà quay sang nói với chồng tôi: “Vợ con không biết nghe lời người lớn. Lỡ cháu bị ốm thì sao?”.
Tối hôm đó, chồng tôi về nhà và nói một câu khiến tôi lạnh người: “Sao em không nghe lời mẹ anh? Bà ấy lớn tuổi rồi, còn giúp mình trông con, em lại cãi nhau với bà ấy?”.

Ảnh minh họa
Tôi tự hỏi: nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi còn chỗ đứng nào trong gia đình này?
Từ đó, mỗi ngày với tôi đều giống như một cực hình.
Tã tôi mua bị chê đắt, bị yêu cầu đổi sang tã vải. Đồ ăn dặm bị nói là nhạt, thiếu dinh dưỡng, nên bà muốn thêm muối, thêm ruốc. Tôi đưa con đi khám thì bà nói bác sĩ chỉ “moi tiền”. Bất kỳ chuyện nhỏ nào cũng có thể biến thành tranh cãi.
Tệ hơn nữa, mẹ chồng bắt đầu nói xấu tôi với chồng: nào là lười biếng, thiếu chín chắn, gia đình không biết dạy con. Chồng tôi không hoàn toàn tin, nhưng cũng không đứng về phía tôi.
Chỉ trong 6 tháng, tôi sụt 15 cân, mất ngủ, rụng tóc, công việc liên tục sai sót, suýt bị sa thải.
Tôi bắt đầu sợ về nhà. Mỗi ngày tan làm, tôi ngồi trong xe dưới hầm nửa tiếng mới dám lên.
Có lần tôi khóc trong xe và gọi cho mẹ ruột. Mẹ nói: “Nếu không ổn thì mẹ lên giúp con”.
Nhưng mẹ tôi cũng đang trông cháu cho anh trai tôi. Bà không thể đi đâu.
Lúc đó, tôi thực sự cảm thấy mình rơi vào ngõ cụt.

Ảnh minh họa
Một đêm, khi con đã ngủ, tôi lướt điện thoại và đọc được một bài viết trong nhóm các bà mẹ: “Ông bà đã nghỉ hưu không nên chăm cháu toàn thời gian; hỗ trợ tài chính mới là cách giữ hòa khí”.
Tôi đọc xong mà như được “khai sáng”.
Tình cảnh trong bài viết giống hệt tôi: ông bà có lương hưu nhưng sức khỏe yếu, con dâu mệt mỏi, gia đình căng thẳng.
Tôi tắt điện thoại, ngồi trong phòng khách tối và bắt đầu tính toán.
Nếu bố mẹ chồng chỉ cần hỗ trợ 2 triệu/tháng, tôi hoàn toàn có thể thuê người trông trẻ bán thời gian.
Quan trọng nhất: mẹ chồng không cần ở nhà tôi mỗi ngày nữa.
Nhưng… làm sao nói ra?
(Còn tiếp...)