Tết đầu làm dâu ngủ 7h sáng mới dậy, con dâu bị mẹ chồng xách túi đặt ra cửa

Admin

Trong phòng khách, mẹ chồng ngồi thẳng lưng, khuôn mặt căng cứng. Cạnh cửa ra vào là chiếc túi quần áo của tôi – được xếp gọn gàng, đặt ngay ngắn.

Tôi đang viết những dòng này khi cái Tết ấy chỉ vừa mới trôi qua 2 ngày. Mọi thứ vẫn còn nguyên cảm giác nóng hổi, như vết xước chưa kịp lên da non đã bị chạm vào lần nữa.

Đây là Tết đầu tiên tôi làm dâu. Con trai tôi mới tám tháng tuổi. Làm mẹ bỉm sữa, tôi đã quen với việc đêm không tròn giấc. Nhưng chỉ khi bước vào Tết, tôi mới hiểu thế nào là kiệt sức thật sự.

Tết đầu làm dâu ngủ 7h sáng mới dậy, con dâu bị mẹ chồng xách túi đặt ra cửa - 1

Ảnh minh họa

Nhà chồng tôi là con trưởng của cả dòng họ. Mỗi dịp Tết, việc cúng bái được xem là quan trọng nhất. Sáng mùng Một phải dậy sớm nấu cơm cúng tổ tiên. Trưa lại một mâm khác để đãi họ hàng đến chúc Tết. Tối tiếp tục thêm một mâm nữa.

Sang sáng mùng Hai vẫn phải cúng. Mẹ chồng tôi luôn nhắc: “Làm dâu nhà trưởng họ thì không được để ai chê trách”.

Đêm giao thừa năm nay, khi mọi người còn đang nâng ly chúc tụng, tôi đã phải bế con lên phòng vì bé quấy khóc. Con mọc răng, sốt nhẹ, cả đêm không ngủ yên. Chồng tôi mệt nên ngủ trước, bảo tôi cố dỗ con rồi nghỉ sớm. Tôi bế con đi lại trong phòng đến gần 5h sáng, lưng đau nhức, mắt cay xè.

Tôi chỉ định nằm xuống một lát rồi dậy chuẩn bị cơm cúng. Nhưng khi mở mắt, ánh sáng đã tràn vào phòng. Tôi với điện thoại xem giờ – 7h sáng.

Tôi hoảng hốt bật dậy, chạy xuống bếp. Mẹ chồng đã gần xong mâm cúng. Thấy tôi, bà không nói gì ngay, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh. Rồi bà buông một câu: “Nhà này chưa từng có con dâu nào ngủ đến giờ này ngày mùng Một”. Hai chị dâu chồng tôi cũng chỉ biết lắng nghe, không ai nói gì là tôi cũng hiểu.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Tôi lí nhí xin lỗi, nói đêm qua con sốt nên tôi thức trắng. Nhưng bà gạt đi: “Ngày xưa tôi nuôi hai đứa còn cực hơn, vẫn dậy từ 4h sáng lo cúng. Đừng có viện cớ.”

Cả ngày mùng Một, tôi vừa bế con vừa rửa bát, dọn dẹp, bày biện. Khách đến đông, ai cũng nhìn tôi – dâu mới nhà trưởng họ. Tôi cố cười cho tròn vai, nhưng người mệt lả. Trưa cúng xong chưa kịp nghỉ lại chuẩn bị cho mâm tối. Khi dọn dẹp xong, tôi gần như không còn cảm giác ở hai chân.

Tôi tự nhủ sáng mùng Hai nhất định phải dậy sớm hơn. Nhưng đêm đó con lại sốt cao hơn. Bé khóc thét từng cơn. Tôi và chồng thay nhau lau người cho con, nhưng cuối cùng vẫn là tôi bế nhiều hơn. Gần sáng con mới ngủ yên.

Tôi không nhớ mình thiếp đi lúc nào.

Sáng hôm sau tôi vẫn dậy muộn, mặt mẹ chồng nặng hơn một chút nên tôi còn không cả dám nói gì.

Cả buổi sáng diễn ra giống như ngày mùng Một khiến tôi cảm thấy mệt trong người, định nằm nghỉ trưa một chút thì khi tỉnh dậy đã là 3h chiều.

Tôi lạnh người.

Tôi lao xuống nhà. Mâm cúng đã xong từ lâu. Trong phòng khách, mẹ chồng ngồi thẳng lưng, khuôn mặt căng cứng. Cạnh cửa ra vào là chiếc túi quần áo của tôi – được xếp gọn gàng, đặt ngay ngắn.

Bà đứng dậy, giọng không lớn nhưng từng chữ sắc như dao: “Cô về nhà mẹ đẻ đi. Nhà này không chấp nhận con dâu ngủ đến 3h chiều ngày mùng Hai. Gia đình tôi là trưởng họ, không thể để người ta cười vào mặt”.

Tôi chết lặng. Tôi không tin những gì mình nghe thấy.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Chồng tôi đứng bên cạnh, lúng túng nói đỡ: “Hay mẹ thông cảm cho cô ấy, đêm qua con cũng biết cô ấy thức chăm con…”

Nhưng lời anh quá yếu ớt. Mẹ chồng quay sang tôi: “Làm mẹ thì ai chẳng phải thức. Không làm được thì đừng làm dâu nhà này”.

Tôi nhìn con trai đang nằm trong nôi, mắt sưng đỏ. Tôi chỉ là một người mẹ vừa sinh con chưa lâu, cơ thể còn yếu, đêm nào cũng thiếu ngủ. Tôi không cố tình ngủ quên. Tôi không muốn làm xấu mặt ai. Tôi chỉ mệt quá.

Tôi xách túi lên, nước mắt rơi mà không kịp lau. Cái Tết đầu làm dâu – vừa mới diễn ra – kết thúc như vậy.

Trên đường về nhà mẹ đẻ, tôi tự hỏi: phải chăng làm dâu nghĩa là không được mệt? Phải chăng làm mẹ thì dù kiệt sức đến đâu vẫn phải hoàn hảo trước mắt nhà chồng? Không ai hỏi tôi có đau lưng không, có chóng mặt không, có cần ngủ thêm một tiếng không. Người ta chỉ nhìn vào đồng hồ.

Bố chồng bắt tôi lì xì Tết cho con của chị dâu 10 triệu, lý do liên quan đến thân thế bố đứa trẻ, tôi bỏ nhà đi
Bố chồng bắt tôi lì xì Tết cho con của chị dâu 10 triệu, lý do liên quan đến thân thế bố đứa trẻ, tôi bỏ nhà đi
“Tiền lì xì năm nay vẫn như mọi năm nhé. Đứa lớn (con của chị dâu) thì 10 triệu, đứa nhỏ (con của tôi) thì 100 nghìn. Cứ thế mà chuẩn bị, cho khỏi...
Bấm xem >>

Tâm sự mẹ bỉm