Hiện mỗi tháng tôi thu nhập khoảng 30 triệu đồng, vợ khoảng 25 triệu đồng, tài chính gộp chung. Gia đình có một nhà, một ôtô nên vẫn đang trả nợ ngân hàng gần 20 triệu đồng mỗi tháng, vì vậy chưa thể coi là dư dả.
Trước đây, việc sử dụng ôtô khá hợp lý, chủ yếu dùng khi đi xa hoặc du lịch, còn lại vợ chồng tôi đi xe máy để tiết kiệm chi phí. Nhưng sau khi học lái xe, vợ muốn đi đâu cũng dùng ôtô, từ việc đón con cách nhà 2,5 km đến đi cà phê hay ra ngoài làm việc.
Tôi có góp ý vì nghĩ trong bối cảnh chi phí sinh hoạt tăng, gia đình còn nợ thì nên tiết chế. Mỗi tháng tiền xăng, gửi xe, bảo dưỡng nếu dùng thường xuyên có thể đội lên vài triệu đồng. Tôi cũng lo con trai nhìn vào sẽ quen với việc "đi đâu cũng xe", dễ hình thành suy nghĩ hưởng thụ.
Nhưng mỗi lần tôi nói, vợ lại phản ứng. Cô ấy cho rằng đã có xe thì dùng là chuyện bình thường, đi ôtô vừa tiện vừa đỡ nắng mưa, không có gì sai.
Ngoài chuyện đi lại, tôi còn thấy vợ chưa thực sự tinh ý trong sinh hoạt. Những việc nhỏ trong nhà đôi khi tôi phải nhắc, từ thay đồ dùng đến để ý chi tiêu. Dù cô ấy vẫn nấu ăn, lo việc nhà, nhiều lúc tôi cảm thấy mọi thứ còn qua loa.
Tôi không phủ nhận vợ đã cùng mình xây dựng gia đình suốt nhiều năm. Nhưng sự thay đổi này khiến tôi lo lắng, không chỉ về tài chính mà còn về cách nuôi dạy con.
Tôi nên tiếp tục góp ý để vợ thay đổi, hay chấp nhận đây là nhu cầu cá nhân của cô ấy? Làm sao để cân bằng giữa tiết kiệm và hưởng thụ, để gia đình không căng thẳng vì những chuyện tưởng như nhỏ?